Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

22/10/13

chuyện nọ xọ chuyện kia


1. đang giờ vàng, nhà nhà sực nức mùi thức ăn trên bàn, tivi chiếu những bộ phim, chương trình mà nhà sản xuất phải tranh nhau mua mới lên sóng được. bỗng còi cứu hoả, còi xe cảnh sát hụ. thông thường nếu chỉ đánh nhau thì kệ đời nhưng có tín hiệu báo cháy thì phải nhấc mông lên kiểm tra. ồ, thiên hạ hướng mắt về phía mình. nhưng đèn điện vẫn sáng choang, chắc chả làm sao, nghe nhầm lời thì thầm bên gối còn được huống hồ còi hụ. cơm canh lùa tiếp vào mồm, phim Hàn xẻng vẫn cứ thế mà dán mắt. rồi... cả nhà tối om. mất điện tức có chuyện. định thần 3 giây, giấy tờ và laptop đâu. định bụng vác theo nhưng hành lang vắng ngắt nên thôi, mạng cùi đi trước đã. xuống đến nơi thì chao ôi là tiếng người. át tất thảy là giọng bà mẹ chửi cô con gái - kẻ đang mắc kẹt trong thang máy cùng cô con gái 4 tuổi.

chẳng là cô này nghe tin trụ điện dưới đường cháy (bà hàng xóm khu đối diện sợ cháy leo cả vào nhà mình gào lên rồi báo công an, cứu hoả đến) dắt theo con chạy ào xuống xem cháy nhưng thay vì đi thang bộ thì lội vào thang máy cho nhanh. ai ngờ đâu, nhân viên điện lực đến, ngắt điện cả khu cái roẹt báo hại hai mẹ con treo lơ lửng ở quãng giữa của tầng 1 và tầng trệt. biết sai cô và con gái nín khe, hai mẹ con chắc cũng sợ khi phải đứng trong bóng tối và không có lỗ thông gió - quạt tắt sau khi mất điện rồi mà. bà mẹ bên ngoài lo cho con nhưng mồm cứ chửi liên hồi, bà làm cho không chỉ bảo vệ mà hàng đống người khác hoảng cả lên. bà bắt người này người kia, kéo cả nhân viên điện lực vào cạy cửa thang máy cho con bà ra. bà mặc kệ những người đàn ông, kẻ thì tìm cách tháo chốt, người thì kéo cửa từ bên ngoài, bà vẫn cứ nói, cứ chửi con mình.

hai anh nhân viên điện lực bị dựng cổ ngay giờ ăn tối đến cũng chả vui vẻ gì nhưng một anh nhiệt tình, hiểu rằng phải giải cứu người trước khi tìm hiểu sự cố về điện nên xắn tay áo vào giúp. anh còn lại gắt, đó không phải là chuyện của mình, người ta tự lo. bà mẹ kia được thể xông vào mắng nhiếc nào là đồ vô lương tâm, nào là chỉ biết phận mình. nhảy vào can bà mẹ bấn loạn kia ra một cách qua quýt là người đã gọi các đơn vị đến xử lý vụ cháy nổ do điện.

bà này được 3 người phụ nữ khác vây lấy, hỏi sự tình và lại thêm 1 lần tường thuật mọi chuyện không quên nhấn mạnh công trạng về sự nhanh nhẹn của mình. đồng thời chê bôi 2 người khác về sự luống cuống, tắc trách của họ trong việc không giữ chìa khoá thang máy, không lưu số điện thoại khẩn cấp của đơn vị bảo trì thang máy, quan trọng hơn là mũi không thính, mắt không tinh như mình để phát hiện vụ cháy trên cột điện, mà khi biết cũng không nhanh tay gọi cho CA phường, điện lực lẫn sở cứu hoả.

một trong 2 người bị chê trách là một phụ nữ khác, bà gào lên trong điện thoại với anh nhân viên bảo trì thang máy cùng một thông tin: T. hả? con qua ngay...! có người kẹt trong thang máy. điện thoại vừa ngắt, bà mẹ kia giục giã gọi lại lần nữa, phải nhấn mạnh có trẻ con, chúng nó đang rất hoảng sợ, và thế là bà này phải lặp lại lần 2, y như cũ, tuyệt nhiên không thêm gì bớt gì. trước và sau cuộc điện thoại đó, bà liên hồi nhắc: những lúc thế này - tức có tin nóng sốt - đừng đi thang máy, đi thang bộ là an toàn nhất! chả hiểu sau này có ai nhớ thông điệp này không?


2. tui đang cố tình làm một bài tập khi đọc 3 cuốn sách này:






đây là những cuốn sách mới nhất thuộc tủ sách điện ảnh do đạo diễn Việt Linh chủ biên - xin tiền tài trợ, thoả thuận tác quyền, thúc đẩy dịch giả, biên tập chuyên môn. ba cuốn sách này với cá nhân tui chúng cực kỳ hữu ích, hơn cả 2 cuốn Gọi tiếng cho hình (nói về âm thanh), Khung hình tự sự (nói về hình ảnh - quay phim). hiện tui đang ngấu nghiến cuốn của David Manet, đọc để thêm kiến thức để đầu óc được mở mang, không chỉ cho làm nghề mà đơn giản là khi xem phim mình hiểu được dụng công của đạo diễn. sẽ nhâm nhi 2 cuốn còn lại lần lượt.

rảnh rỗi hơn tui sẽ nói rõ vì đâu lại có bài tập trên.

3. bạn nào đang ở VN, có thể ra rạp xem phim thì chịu khó quành lại phòng vé mua vé xem 


xong rồi tui nói chuyện hay dở của công tác đạo diễn phim này sau nha! ;)

2/10/13

closer

không có thời gian ra rạp mấy nhưng vô tình xem lại những phim xưa cũ như I Am Sam, Closer. coi rồi mới thấy, những lần trước đó hoặc lần đầu tiên xem khác xa với bây giờ, ý là cảm xúc, cảm nhận đó. nói nghe thì lên gân chớ mấy cái vụ này - thưởng thức nghệ thực - cần kiến thức là 1, kinh nghiệm sống là 2. hồi xửa hồi xưa coi I Am Sam, Closer không có nhói tim nhói ngực như bây giờ. phim gì mà cắt tùm lum lớp, lớp nào cũng bị khứa một nhát đau đau, ngứa ngứa.

thiệt tình là hổng có yêu nàng miệng rộng, tóc vàng nhưng mà không lẽ giờ kiếm cái poster này về trưng nữa thì trong nhà có tới 2 poster phim mặt mũi nàng chình ình trên tường sao trời? nói chớ giờ kiếm poster xịn của phim này hơi bị khó, tự vì phim cũ quá rồi, lại còn hay nữa thì thiên hạ đã thó hết rồi còn đâu. mà thôi, treo chi cho đầy nhà, có thì cũng vậy thôi.

cái tagline của phim này thiệt là ưng dạ. không phải vì lớp nghĩa đen của nó mà còn bởi cái ý tứ sâu xa thuộc về quan điểm sống liên kết mật thiết với tính cách nữa. khi thực sự tin vào điều gì đó, sống với niềm tin đó thì bạn sẽ có những hành động tương ứng đi kèm tính cách của mình. dĩ nhiên tính cách được vun đắp bởi môi trường sống, chịu ảnh hưởng lớn từ đó. 




đây là lúc Dan gặp Alice (thực ra chỉ là cái tên giả mà cô gái tự đặt cho mình) trên xe bus.


thời điểm Dan gặp Anna thì anh đã sống chung với Alice nhưng vẫn bị nhiếp ảnh gia tóc vàng, miệng rộng quyến rũ. cuộc đối thoại giữa hai người khiến mình bật cười vài lần vì có những điều gợi nhớ quá khứ. Dan cũng có sức quyến rũ và sức mạnh, anh thể hiện rõ khi ra lệnh: "Lại đây!"


khoảnh khắc Alice cảm nhận được người đàn ông của mình đang hướng về người phụ nữ khác thật lay động. cô đẹp nhất trong phim ở cảnh này.


Larry tình cờ gặp Alice và anh đã truy vấn cô nhiều điều. Larry gợi nhớ đến phần lớn đàn ông.



đồng cảm nhất với Alice ngay khoảnh khắc cô tuyên bố hết yêu Dan, người đàn ông cô nguyện yêu cả đời. mọi thứ trôi tuột như có một lực hút mạnh rút cạn hết mọi cảm xúc, tình cảm. vèo 1 cái, vậy là hết, chẳng có gì còn lại, không gì có thể níu kéo. điều này quả thật đáng sợ. mình đã và đang trải qua.



vì sao poster chỉ cho khán giả thấy một nửa gương mặt, đúng hơn là chỉ thấy 1 con mắt của 4 nhân vật? tui nghĩ theo hướng chúng ta khó nhìn thấy hết được mọi việc dẫu có là nhìn xoáy vào tâm can của kẻ khác dù ở gần ngay cạnh cũng chả có nghĩa là hiểu rõ, biết tuốt.

PS: vừa xem phim về bác Steve Jobs. xem xong buồn khôn tả.

14/9/13

mình đã ở đó


giờ này tuần trước nằm trong chăn, xung quanh chỉ có tiếng máy lạnh kêu ro ro được đặt trong góc phòng nho nhỏ ở một con đường hẹp giữa Bangkok. bụng thì đói nhưng biết chắc hàng quán xung quanh chẳng có nên bèn gọi xuống dưới lễ tân hỏi đồ ăn, ai ngờ các bạn ấy nghe chẳng hiểu gì, chỉ nói đúng 1 chữ "NO". thôi đành uống nước, nghiên cứu bản đồ rồi ngủ. vì quyết định chỉ dùng MRT và BTS nên phải xem bản đồ mà tổng cục du lịch Thái gửi tặng kèm thẻ đi tàu miễn phí 1 ngày*. 

định bụng ghé qua J.J Market - chợ trời to vật vã ai ngờ chui lên mặt đất sau một vài bận chạy xà quần với tàu điện ngầm thì mưa to. cái tội hay 888, nhất là ở xứ xa lạ. mãi hỏi han 2 cô gái Đức vác ba lô ra sân bay, trao đổi email vì điểm đến tiếp theo của các bạn ấy là Hà Nội nên đi quá 2 trạm. ngoi lên mặt đất, đứng đợi BTS thì chụp bức hình bên dưới.





hình này chụp hồi 4 tháng trước, cũng 1 chỗ luôn. cái áo mới được tặng, hàng mẫu luôn, mặc được đúng 1 ngày rồi mất toi. tiếc ơi là tiếc.



hai bạn trung niên da trắng phải né cho mình chụp bèn bắt chuyện, thế là lại 888. các bạn này người Úc, mình đúng là có duyên với nước Úc, sang được 5 ngày rồi đi mấy hòn đảo, chơi đủ thứ trò thú vị từ lặn biển tới nhảy thác trước khi quay lại BKK. vì ngày hôm sau họ phải về nên muốn thăm thú cái chợ Chatuchak được thiên hạ đồn rằng thứ gì cũng có (nhưng với mình thì muốn tìm mấy món độc đáo hơn là đại trà và Cicada ở Hua Hin đáp ứng được nhu cầu đó). bà vợ có vẻ quyết tâm mua sắm bất chấp trời mưa, còn ông chồng thì chìu vợ nên miễn cưỡng đội mưa đi theo. trông họ ngọt ngào nhìn thiệt là thương.  

mình thì mình quyết định chỉ mò ra Siam Paragon để xem phim trong rạp IMAX chứ không định đội mưa, giẫm nước đi mua sắm. mà thực ra cũng có mua bán được gì khi đang không muốn đụng vào thẻ, tiền lót tay đã phải ứng ra vì công việc rồi còn đâu. nên thôi, đi ăn món ngon, bù lại cơn đói tối hôm trước, và xem phim. trời mưa, cứ thấy buồn buồn nhưng mà khí trời mát mẻ. phải tội dơ quá! đi đâu cũng ngại, ngại nhất là bẩn đôi sandal yêu thích. haha. 




trời ơi, chỉ là 1 trung tâm mua sắm mà cái tầng 5 của nó có tới 5 hệ thống chiếu phim khác nhau. nguồn phim thì giống nhau nhưng dịch vụ và giá cả thì khác chút đỉnh. khách thì dập dìu ngày thứ 7. quá phê! biểu sao nước Thái không có nền công nghiệp điện ảnh chớ! vì đêm hôm trước đã mò ra xem phim mới nhất của chị Sofia Coppola - The Bling Ring nên hôm sau phải chọn màn hình IMAX thử. đã lỡ trò này hồi sang Sing thì phải check Thái coi sao. haizz, chả hiểu sao cái phim chán đời White House Down nó lại chiếu phiên bản IMAX nhỉ? tự nhiên ước giá mà được coi Pacific Rim có phải hay hơn không. thiệt ra là mình muốn thật sự thử cái màn mình cỡ đại với những cảnh hoành tráng chứ hổng có ham hố gì phim này. tuy nhiên cũng có phần hơi tiếc khi phim chiếu thì không thể ra rạp coi. phim cũng không coi, sách cũng không đọc, thể dục cũng không tập, mình đã làm gì thế nhỉ?

chắc đi cày, cày nhiều tới mức đuối đơ và mặt ngu thấy sợ. trời mưa mưa, cuối tuần ra đây làm một cốc nước mát, xem ké một cuốn sách, nghe một bản nhạc, đưa tay thò chân cho người ta cắt da, sơn móng cho rồi cười nhè nhẹ. coi như cũng có một cuối tuần tàm tạm. khổ nỗi, tuần này không có cuối tuần. thôi ráng, sau thứ 2 thì có cả 1 tuần ngày nào cũng thứ 7 với CN với Nàng. 




hình như thẻ đi BTS chỉ dành cho du khách VN hay sao ấy! bạn nào ở SG, trước khi đi Thái, mang vé máy bay đến tổng cục du lịch Thái ở 26-28 đường Hàm Nghi, lầu 5 là được tặng một số thẻ đi BTS (Sky Train) đó! có cái thẻ này đỡ được đâu 120 - 150 bath á. giá trị không nhiều nhưng cái chính là cách người ta khuyến khích du khách muốn tới và quay trở lại, chẳng như... haizz. 

31/8/13

chỗ dựa

1. tui hay được bạn bè chọn làm cái sọt rác để xả, cái ghế để tựa nhưng tui cũng không biết vì đâu họ có nhu cầu đó? có khi vì tui không thường hỏi "tại sao", họ muốn nói tui cứ để họ nói, chẳng cần truy vấn làm chi. thiệt ra đâu phải lúc nào người ta cũng cần lời khuyên hay chỉ ra những ưu nhược điểm. với lại có khi cũng tại tui thường kiệm lời trong những tình huống ngoài mình. tui quan niệm chuyện ai, người đó xử lý vì mỗi người một cá tính nên góc nhìn sẽ khác, cái mình nghĩ là đúng chưa chắc đã đúng với họ, đặc biệt là chuyện tình cảm. do vậy, nếu ai hỏi gì tui mấy chuyện ngoài công việc - mang tính chất trung tính hơn một chút - thì tui hiếm khi nói ý kiến của mình. thêm nữa gần đây, tui già đi nhiều nên có xu hướng nghe, nhìn, phân tích rồi để đó hơn là nói. cái tính này tui thấy hợp với tui hơn là nói, cứ hễ nói lắm là tui mệt đứt hơi. nghe thì cũng phải là những điều thú vị mới thấy đã tại mở mang được đầu óc, còn những lời sáo rỗng, khoe mẽ, thể hiện thì thiệt tình, tui ớn.

quay lại vấn đề trước, tui tự nhân thấy mình không phải là chỗ dựa tốt, chỉ là cái bồ chứa giỏi. nghĩa là tui nghe, biết vậy, để đó, chẳng có nhu cầu nói lại hay mang đi buôn bán nhưng tui cũng chẳng thường đưa ra ý kiến cá nhân. mọi thứ mình nói ra suy cho cùng chỉ là sự sáo rỗng, không cần thiết.


2. tui thường có xu hướng tiêu cực khi nhận ra mình bắt đầu lệ thuộc vào công cụ nào đó hoặc ai đó nhất là khi sự chi phối theo hướng xấu. nếu là ai đó thì tui tiết chế mọi sự khiến bản thân gần như hành động một cách vô thức, cảm xúc bị xáo trộn theo mối quan hệ đó. nếu là công cụ ví dụ facebook thì tui ngừng sử dụng. từ chuyện tiêu tốn quá nhiều thời gian cho nó, tui còn thấy tình trạng than vãn gia tăng, năng lượng tiêu cực cứ ở lại và gia tăng mỗi khi có chuyện trong những lần tương tác trên thế giới ảo. có người gào lên, làm nghề đó mà không dùng fb là sao? tui chưa bao giờ nghĩ việc làm chỉ là việc làm, nó là cuộc sống là cách tui tận hưởng cuộc đời này. tui sẽ từ bỏ những thứ có thể khiến tui không hạnh phúc hoặc mệt mỏi mà không tìm ra lối thoát. không yêu những gì mình làm là nỗi bất hạnh với tui, nên thường khi tui đã không tìm được tình yêu, mục tiêu với bất cứ điều gì thì tui từ bỏ.

lâu lắm rồi tui chẳng có nhu cầu cần chỗ dựa. thấy hài lòng với sự tự lập trong mọi việc của mình. kẻ thù lớn nhất là bản thân và cũng là người bạn tốt nhất, kẻ yêu thương mình hơn cả nên khi có chuyện, tui thường cho mình quãng nghỉ rồi tìm nguyên nhân, phân tích hậu quả, lên hướng khắc phục và chiến lược hành động. cứ vậy, tui tự mày mò, tự chiến đấu, chẳng thiết tha nói với ai nữa. làm gì cũng có kế hoạch B, không có người này thì tìm người khác hoặc tự xử lý chứ chẳng buồn tức tối, cáu giận như xưa. nhiều lúc cũng thấy buồn vì sự trưởng thành và độc lập này vì chắc chắn chúng khiến người khác e ngại. 

3. yêu là nhu cầu được trao khối tình cảm của mình cho người khác chứ không phải là được đáp trả. lẽ tất nhiên đường hai chiều bao giờ cũng hay hơn, đỡ phải chật vật với việc đi quá, đi vòng nhưng việc trông mong vào những điều ngoài mình là điều không tưởng với tui. chuyện đó quá mạo hiểm, mệt mỏi và dễ dẫn tới sự vị kỷ. đôi khi tui làm những chuyện điên rồ trong mắt của hầu hết mọi người nhưng tui chẳng quan tâm, thật ra tui quan tâm đến cảm xúc của bản thân, lúc trao đi cũng là lúc nhận lại. tui muốn trao chứ chẳng thể ép tui trao cũng tương tự, tui không thể buộc người ta nhận. không nhận là sự thiệt thòi của họ khi đưa ra lựa chọn, sau khi trao mọi thứ thuộc về người khác, mọi phận sự của người trao tới đó là hết. chẳng việc gì phải suy nghĩ, ai trân trọng thì sẽ có lần sau, ai coi thường thì đó là cơ hội tốt để biết mình chẳng cần tốn sức, nhọc công vì họ nữa. mấy thứ này tui đủ tinh ý để nhận ra chỉ trong một tích tắc nên không phải mệt mỏi để căn vặn, hỏi han. hướng tương tác ngược lại tui coi là giá trị cộng thêm, có thì tốt, không thì cũng chẳng sao, coi như một phép thử.

4. không ít người nhận xét tui lãng mạn, mơ mộng. họ không sai nhưng tui không phải là kẻ sống trên mây cũng chẳng phải người thực dụng. tui chỉ thực tế, logic kết hợp với sự sáng tạo dựa trên trí tưởng tượng và dành chỗ cho tính lãng mạn. do vậy khi làm gì tui thường đòi hỏi sự kết hợp giữa các yếu tố này thành ra nhiều người nhìn vào thấy sao con này quá cầu toàn. thiệt sự tui chỉ muốn làm tốt nhất có thể, mình có khả năng làm tốt hơn thì không thể chỉ dừng ở mức tạm được. tui không quan tâm lắm đến cái nhìn của người khác, tui chỉ lo mình đối diện với bản thân ra sao. vì kiểu đó nên mỗi khi tự kiểm điểm tui là người khắc khe với bản thân thật sự giữa một số người khác nói thì vậy mà khi bỏ phiếu thì luôn tự đánh giá nhẹ tay hơn. 

5. chung quy, tui là người vị kỷ nhưng biết cảm thông với người khác chỉ không để những lực khác ngoài mình tác động. dù vậy, tui vẫn thường bị căng thẳng đến mất ngủ vì công việc. phải chăng vì tui luôn đòi hỏi cao, tự ép bản thân đến chân tường?

bonus góc nhìn từ chỗ tui nằm ra cửa sổ. mành cửa bằng gỗ này sẽ được khoác áo mới trong 1 tháng tới.




30/8/13

chị Uyên

qua công việc, tui biết chị, giờ chẳng nhớ là cuộc nói chuyện đầu tiên đó diễn ra hồi năm nào luôn. chỉ nhớ tui đã bàn về đúng 1 chữ "NHẠT" cho tạp chí Đẹp với chị trong văn phòng, kiêm showroom nằm trên con đường nhỏ nối giữa hai đường Nguyễn Du - Lý Tự Trọng. bài viết đó cũng gây sóng gió được một thời gian vì quan điểm của chị dễ đụng chạm đến nhiều người, đặc biệt cánh đàn ông. 

rồi thời gian trôi, tui gặp chị cũng chủ yếu vì công việc bên cạnh những lần cafe, ăn trưa, điểm tâm bàn chuyện xoay quanh chủ đề "ngành công nghiệp sáng tạo". hồi đó hai chị em hay ra quán số 5 Hàn Thuyên, chả hiểu vì đâu luôn. sau giai đoạn đó, công việc chỉ là thứ yếu, cuộc sống, sáng tạo, tình yêu cả những điều tui muốn học mới là thứ chính. cứ khi nào tui bị mất lửa mà được gặp chị thì cảm hứng sẽ đến, tui được khơi nguồn sáng tạo, làm gì cũng phăng phăng.

chị thường tự nhận không phải là người thông minh, có nhiều khuyết điểm nhưng biết và tìm cách khắc phục với những hệ thống tự chế nhằm tiết kiệm thời gian cũng như hạn chế rủi ro. gần chị, tui được học thêm nhiều thứ mà nếu phải tự mày mò chắc tui phải trả giá nhiều hơn, tốn nhiều thời gian hơn. tui từng có lần buồn phát khóc trước sự thật mình không được sinh ra với trí thông minh, làm gì cũng thấy trời ơi sao mà kém cỏi quá. những ưu điểm khác, thật tình không kéo bù lại nổi. nhưng như chị nói, tui không thường làm phép so sánh nên đừng để những nhân vật đặc biệt đặt mình vào tình huống gây nhiều cảm xúc tiêu cực hơn là tích cực. dĩ nhiên, chuyện đó xảy ra chỉ trong một thời gian rất ngắn vì yêu và hiểu bản thân hơn là oán trách những gì mình không có mới là tui.

chị là người không có ý thay đổi tui (chắc biết thừa tỏ ra như vậy thì chắc tui ngảnh mặt quay đi mất! haha) nhưng chị truyền cảm hứng để tui tìm ra được điều mới mẻ cho cuộc sống. và giờ, khi đã hơn 30 tuổi, tui chăm chỉ chăm sóc bản thân, tốn ít nhất 20 phút trước khi ra khỏi nhà với các bước đầy đủ cho vụ trang điểm, về nhà, trước khi ngủ không quên dưỡng da, massage. một chuyện mà trước đây tui chưa từng nghĩ tới chớ đừng nói chăm ngoan.

chị trở thành một người chị, người bạn thân thiết, tin cậy, cũng là ngọn gió thổi bùng đám lửa mà tui nhóm lên vì muốn làm những điều xuất phát từ trái tim. 




nhìn chị yêu kiều khi làm việc, quả tình tui có cảm giác tiếc nuối mái tóc dài của cách đây 6 - 7 năm.




chị thích màu vàng mù tạc, tui cũng thích màu này. 

style của chị hay thiết kế của chị đều có phong cách và dấu ấn rõ rệt, lựa chọn sống thì miễn bàn. cùng sự khích lệ và nhiệt tình chia sẻ của chị, tui có nhu cầu được học hỏi nhiều thứ liên quan đến sáng tạo. 


chị mặc đồ của nhà thiết kế người Thái (thương hiệu It's Happened to be a closet) coi bộ hợp ác. đùa chứ, NTK tự làm stylist thì không chọn đúng thì chết à? 


hehe. sắp tới studio của chị chuyển về gần nhà tui, haizz, kiểu này học trò sang chỗ cô quậy mỗi ngày cho cô biết nhe! học trò định cập nhật kiến thức về chất liệu, các kỹ thuật cắt may nhuộm và học may, làm một số thứ cho riêng mình theo phong cách hổng đụng hàng của tui. :))

26/8/13

nỗi buồn mùa hè

1. mùa hè sắp trôi qua và nỗi buồn vẫn ở đó, lưu luyến không rời dù mình muốn chia tay. quá khứ và hiện tại có một sự liên kết chặt chẽ mà thông thường mình khó nhận ra bởi những vội vã, gấp gáp của cuộc sống là bức màn sương dày đặt khiến ta u mê, mụ mị. niềm vui, nỗi buồn, thất bại, thành công... những cặp đối lập đó rất có thể tạo nên một con người mới chỉ trong một sớm một chiều. nhưng cuộc sống không phải và không nên là một hay nhiều giấc mộng ngắn, dài. mình nào có quyền được toàn quyền quyết định sự hiện hữu hay biến mất của mọi sự, có bất chấp mọi thứ thì cũng chỉ ngừng kết nối với thế giới ở một vài kênh nào đó mà thôi. và quả thật, nỗi buồn hay niềm vui nào rồi cũng qua, khác chăng niềm vui không để lại sẹo. mọi thứ rồi sẽ tàn úa theo thời gian, con người sẽ đổi thay, hi vọng gì ở tương lai, chỉ nên tận hưởng hiện tại để không phải ngoái nhìn lại quá khứ với vẻ nuối tiếc.

2. cô Lana Del Rey với album Born to Die đã là sự lựa chọn cả tuần nay. thiệt ra trước khi xem bộ phim The Great Gasby tui chẳng để ý mấy đến cô nàng [sinh năm 1986 nhưng mặt chích botox cứng ngắt] làm nhiều người nổi da gà với bản Young and Beautiful này. tui không yêu tác phẩm của bác Baz Luhrmann nhưng tui thích phần phục trang và âm nhạc cùng vẻ đẹp của em Carey Mulligan. [tui từng muốn có những mái tóc ngắn kiểu của em Carey, đáng tiếc cấu trúc tóc của người châu Á và châu Âu khác nhau nhiều quá lại thêm tóc tui nhiều hơn tóc em Carey nên không đua đòi được.] nói như tác giả của bài viết này thì Lana Del Rey khiến người nghe phiêu bồng trong không khí của sự xưa cũ, u ám nhưng vô cùng quyến rũ. một người tui quen nói, Adele khiến người ta có cảm giác u sầu và muốn chết. với tui chỉ đúng vế trước. nhiều người khác phản đối ý kiến của bạn kia, rằng Lana Del Rey mới mang lại cảm giác muốn giải thoát khỏi tột cùng của sự đau khổ. tui lại thấy chưa chạm được ngưỡng đó. âm nhạc của nàng mới chỉ làm tui nhún nhảy một chút, nhoẻn miệng cười khi đi trên đường hoặc thoáng nhíu mày khi chiêm nghiệm ca từ.

nhưng đã có lúc nàng làm tôi rơi vào trạng thái trống trải đến mức cảm thấy có cả một hố đen trong tim mình. à, without you chính là bản nhạc đó. nó khiến tui nhớ đến vào một buổi sáng cuối tuần, khi nhìn sang khuôn mặt bên cạnh và tim nhói lên: Boy, you're so dope, Your love is deadly. cảm giác vừa thương vừa giận rồi chuyển sang trống rỗng thật chẳng phải là điều ngọt ngào mà lẽ ra mùa hè nên chứa trong nó. Và vì Summertime is nice and hot, and my life is sweet like vanilla is nên chúng ta tạm biệt nhau bằng một nụ hôn chẳng biết bao giờ mới có dịp trao lại.

11/8/13

"cuộc đời là những chuyến đi"




cái này được đặt tên là "cuộc đời là những chuyến đi", tên nghe sến rện vậy là bạn thân nó nhìn thấy hình thì buộc miệng nói vậy chứ với tui chỉ đơn giản là creative board. chung quy là tui muốn có cái để nhắc nhở mình phải động não, động tay động chân và cũng là cho cái nhà thêm mảng màu đặc biệt. ý tưởng đến khi tui đọc cuốn sách Óc sáng suốt của Nguyễn Huy Cần - Thu Giang, NXB Trẻ và cộng hưởng với cái đầu điên rồ của tui. cuốn sách này cần thiết cho tui vì tui nhận thấy mình cần thuật tập trung, sắp xếp thời gian, tổ chức công việc và quản lý trí tưởng tượng. sách này được tặng, một chị biên tập viên của NXB tặng. tui chưa viết được cái thư cảm ơn chị ấy nữa. thiệt tệ ha. tui hoàn thành cuốn này ở Bali hồi tháng 3, ngồi ở một quán ăn trong con đường nhỏ Dewi Sita thuộc Ubud vẽ sơ đồ tóm tắt cho các chương, còn đọc dằn dai ở Agasoka Bungalow trên đường Monkey Forrest. 

tui làm cái bảng này trước khi tui quay lại Bali lần thứ 3 hồi tháng 5, sau khi tui cắm mặt cắm mũi vì vụ có tên "Voyage à Cannes" do YxineFF phối hợp cùng Rémy Martin tổ chức với khách mời danh dự là đạo diễn Trần Anh Hùng. mọi người có thể xem ở đây: yxineff.com hoặc cập nhật thêm thông tin và hình ảnh ở: https://www.facebook.com/yxineff

cái bảng này được hình thành nhờ sự trợ giúp nhiệt tình ở phần chọn vật liệu và khoan, gắn lên tường bởi bạn ấy. tui là người chỉ đạo các phần còn lại từ sơn phết cho tới dán cái gì lên. dĩ nhiên, vì nó là của tui, ra đời bởi tui mà. :)) nói chung là nhiều hồi tui cũng không hiểu vì răng mà mình lạ như ri hết á! Nàng hay nói: trời ơi con tui, chỉ có nó mới nghĩ ra mấy cái trò mà tui hổng nghĩ ai có thể bày ra được, lạ nhứt là nó không có sợ tiếng đời ra vô. trời ơi, lo tới cái đó thì chắc mặc quần xi líp màu gì cũng phải lo quá! (mà giỡn, vụ này là phải lo à, mặc hổng đẹp đống bên ngoài đẹp cỡ nào cũng tè le hết ráo!) 

chính bởi vậy, hồi tui đi lòng vòng, tui rất dễ làm người lạ, có cả mấy bạn bán buôn những sản phẩm tự làm kỳ kỳ nhiệt tình chỉ dẫn cách làm, rồi cả mẹo để làm cho đẹp cũng nói luôn. khỏi phải thưa là tui thấy vui cỡ nào. thêm nữa tui có thiên hướng điên điên vì môi trường, cái gì thấy xài hao mẹ thiên nhiên là tui nhảy dựng nên nhiều hồi cũng hơi nhục vì người ta nhìn mình kỳ kỳ rồi khẳng định "mày là người Nhựt!" 

postcard, chắc nhiều lần tui thể hiện tui khoái cái trò nhận và gửi postcard rồi hen. nhưng tui còn khoái đi và tự gửi postcard cho mình nữa kìa. đi về ba đời rồi mà postcard cứ rề rề, từ từ mới gõ cửa cũng vui, nhứt là đọc lại mấy dòng cảm xúc chính mình ghi trên đó, tại thời điểm, nơi chốn khác mang lại cảm giác khó tả, như nhắc nhở phải đi, phải mở rộng trái tim, mở to mắt và hỏi nhiều, nghe như uống lúc khát. thiệt tình tui không có cảm giác ghen tị với người đẹp hay giàu bởi hai thứ đó ngoài tầm với, tui chỉ ham muốn được đi khi được nghe những điều thú vị từ bạn bè mình sau mỗi chuyến đi của họ. 
bạn ấy đi Ý, gửi cho cái postcard đẹp muốn xỉu luôn, trời ơi, sao tui đi lùng mà hiếm khi nào tìm được cái postcard nghệ thuật như vậy chớ? thiệt là hận quá đi! nghe bạn ấy kể về mấy cái bảo tàng, mấy festival về công tác tổ chức, mức độ hoành tráng với ngồn ngộn thông tin là não tui bị kích thích dã man. hic. 

người ta hay nói đứa nào có nốt ruồi ở chân thì đi nhiều, tui hổng có nốt ruồi ở chân nên tui hơi lo, lỡ đâu tui chỉ đi ra đi vô đi tới đi lui thôi thì sao? hụ hụ. bàn chân này có 2 cái sẹo.
1 ở chân phải - đo đường dốc ở Bali hồi năm ngoái, tới giờ hết đau rồi nhưng sẹo vẫn ở đó để nhắc nhở mỗi lần đổ dốc là sợ. cái sẹo này từng làm tui mất nửa năm không mang giày pump được vì ngay chỗ khớp của ngón cái, cũng hận lắm á, tại điệu mà bắt mang sandal với đế bằng hoài chịu sao nổi. nhưng giờ thì ngon rồi, ơn trời cũng đáp lại nỗ lực giữ gìn cứu chữa của tui nên em sẹo hổng có đen thui, hổng lõm chẳng lồi, bằng thứng à! nhìn xa xa hổng có thấy, dí mắt vô trừng trừng may ra. 
1 ở chân trái, ngón trỏ, bị cái tấm thiếc làm cái bảng ở trên cắt ngọt xớt khi bạn ấy tháo dây cột. nhoằng 1 cái chưa đủ chớp mắt thì máu me đầm đìa ngón chân, nhỏ xuống nền nhà coi thấy gớm. mà cũng gan, tự xử chớ không đi chích ngừa uốn ván. chân vầy chứ cũng chạy tá lả mỗi khi làm sự kiện với YxineFF. hồi chân phải, ngón cái bị bật móng, bó chặt rồi chạy cho lễ trao giải 2012 hơn 1 ngày, cà nhắc tuyển và huấn luyện tình nguyện viên cho YxineFF. tới cuối ngày mở ra làm thuốc thì mủ đóng 1 lớp dày cui, vàng ruộm như nghệ luôn. lỳ thiệt chớ! cũng may là cơ địa cũng thuộc dạng hiền (tui hiền mà!), bó thêm hành mọi (loại màu tím, không ăn được thuộc loại kháng sinh thuốc Nam) chừng 1 tuần khi về với Nàng thì ngon lành. có điều phải mất hơn nửa năm thì móng ra mới bình thường, giờ như trong hình, nhìn chắc chắn hổng biết ẻm từng dựng đứng 90 độ, máu trào ào ào, Nàng bắt phải bẻ cụp lại, ấn xuống nếu không muốn cái móng mới nhìn thấy gúm. nén đau, con nhỏ đã hoàn thành nhiệm vụ và quả thật, cái gì cũng có giá của nó. móng mới ra có cái móng cũ đã hư ở trên che chắn nên mới hổng có lồi lõm. 
nói vậy chớ tui còn nhớ, hồi tháng 3, tự nhiên một buổi sáng thức dậy trong căn phòng mái lợp bằng lá dừa, xung quanh khỉ nhảy rầm rầm lên mái nhà, lên ban công, ngồi lột chuối vừa ăn vừa nhìn tui qua khe cửa hẹp đầu giường bỗng... gót chân trái quất cái bụp vô ngón chân bị thương. móng rớt cái bặt ra, lộ nguyên lớp móng mới còn mềm 1/3 hồng hào dễ thương nhưng mềm oặt, tắm rửa, kỳ cọ là ẻm nhũn ra. khỏi phải nói, tui lo cỡ nào nha. mặt mũi hổng có ngon lành gì rồi thì tay chân (nhất là móng) cũng phải trắng trẻo nguyên vẹn cho đỡ nhục chớ. vậy là tui gào lên với Nàng, Nàng trấn an, giờ con xinh hơn hồi nhỏ nên không có sao đâu. chịu nổi hông! nhưng nói chung là gốc móng mạnh khoẻ và được dưỡng tốt nên từ từ em ấy cũng ngon lành như tui muốn, mới được chừng hơn nửa tháng thôi hà.




13/2/13

xuân quê


ghi tạm bằng phóng sự hình ảnh đã nhé! tệ xá chỉ vầy thôi. :)




mặt tiền




trên bàn tiếp khách



bên hiên nhà





lối lên cầu thang


 

đón tiếp

 

giữa phòng khách




trên tường



ngoài vườn đầy lộc xuân




giá đã được rấm 3 ngày.




Nàng cầu đủ đầy cho một năm mới!

23/12/12

mùa hanh hao

1. chia ly, sao tránh khỏi nỗi buồn. nhưng gì thì gì vẫn cứ phải nhìn thấy được điều tích cực trong cả chuyện bi kịch. đời là những đận leo núi, hết ngọn này đến ngọn khác, phải vượt qua, phải ngẩng đầu cười kiêu hãnh không thì đổ gục mất ư? cái gì cũng có tốt - xấu, hay - dở... hai mặt đối lập này luôn đi cùng nhau, không lạc quan rởm, chỉ đối diện thực tế và chấp nhận như một lẽ bình thường. luyện được công phu này là thành công vạn trượng, chẳng đòi hỏi gì hơn.

2. người đơn giản sống sẽ sướng. chả biết thế nào nhưng mình là mình theo quan điểm, để đơn giản, hời hợt phải là người cực kỳ phức tạp, sâu sắc. chuyện của cô em gái thêm một lần khẳng định quan điểm này. mọi chuyện cũng vì cái sự đơn giản mà ra chứ chả phải ghê gớm gì! may là vào tay người phức tạp nên giờ êm thấm rồi. sau này các bạn sống với nhau thế nào, bền lâu ra sao thì tuỳ vào các bạn, chả ai sống thay được, chỉ có thể vạch lối, vẽ đường tư duy.

3. đạp xe vòng vèo phố xá nhưng mắt chẳng láo liên canh phòng trộm cướp, hít thở khí trời mát mẻ, ăn những món ưa thích, cười rinh rích với Nàng, làm vườn, trồng rau chuẩn bị Tết về xơi... - đời chỉ cần đẹp đến thế.

4. bữa sáng: mỳ quảng gà, thay cho bún thịt nướng, bánh mì, bánh bèo - bánh cuốn, phở, bún mắm...


5. lao xuống Son ngồi cafe, ngắm cửa sông hiền hoà, êm ả. có bạn thì rôm rả chuyện trò, không bạn thì hít thở, hít thở.



6. bữa xế: bánh nếp nhân đậu xanh - nấm mèo - tiêu nêm muối vừa miệng, ăn chay hay mặn đều được. 2000đồng/ cái.


9/12/12

cưới với xin, làm dâu mí lại làm rể

nói chung, cái sự vụ cưới xin đến là chán đời ở cái xã hội này. dĩ nhiên, còn khối dân tộc, xã hội khác cũng lắm điều rách ruột ở cái trò hành hạ nhau nhưng chắc chỉ ở mình khi hai con người muốn chung sống đường hoàng, sinh con đẻ cái, thực hiện đầy đủ trách nhiệm, nghĩa vụ công dân, con cháu, trước đó họ phải bước qua một bãi đất đầy mìn.

nhà nào cũng đòi thêm người chứ chả chịu thiếu thành ra đôi trẻ có nguy cơ đường ai nấy đi. tất nhiên, ai cũng có lý của họ. nhà mình thì sợ con gái đi làm dâu, lại dâu trưởng, cháu đích tôn... ở chung với ba mẹ chồng, phục dịch đủ mọi yêu cầu, giỗ quảy thì khổ. thêm nữa, nhà có một mẹ một con, ban ngày, Nàng còn có mấy đứa trẻ con, đám gà qué, rau cỏ bầu bạn, còn ban đêm phải có người bên cạnh để có mệt trong người thì còn gọi. Nàng mà ở một mình thì mình chắc phải tính đường rước Nàng vào nhưng vào đây chả khác nào bứng cây khỏi đất. hạ sách!

nhà bên kia thì lý do cũng rõ cả rồi. con gái đầu có gia đình ở riêng, còn con gái út, sau này lấy chồng thì ông bà lại trơ trọi nên muốn thêm con dâu cũng dễ hiểu. có điều, ngay từ lúc mới yêu con em đã nói: cả đời sẽ ở cạnh mẹ. gần tới ngày gặp gỡ nọ kia nhắc đi nhắc lại bao lần về việc: ở nhà mẹ, những chuyện phải lo của nhà chồng vẫn sẽ chu toàn. nhà cách nhau có 2 phút đi xe máy nhưng cái sự ở đâu cũng xem ra rách ruột lắm!

bắt chúng nó chia tay thì nhỡ đâu sau này không tìm được ai khác yêu thương như vậy có phải khổ một đời người không? nhưng nếu giờ vì yêu mà đâm đầu vào rồi những chuyện nhỏ, xảy ra thường ngày, định kì giỗ quảy có là nguyên nhân cho việc ly dị không? nói gì thì nói, dứt áo không phải dễ. nhất là khi chúng dựa vào nhau quá nhiều, sự hiện diện của nhau đã trở thành tất yếu, quen thuộc như không khí. nói bao lần, dặn dò đủ kiểu rằng yêu thì yêu nhưng đừng phụ thuộc mà chúng có nghe đâu.

khổ một nỗi, cái nàng nhà này hở ra là khóc lóc đến mệt. toàn phải quát bảo nín, khóc thì còn tỉnh táo gì nữa mà nghĩ chứ! giờ đi đường nào thì phải minh mẫn ghi ra những dự liệu, được - mất để chấp nhận. mọi sự khó nhưng bản thân cần phải đối mặt và biết chấp nhận. một khi đã biết mình muốn gì, phải mất gì để có được thứ mình muốn, chịu thì nhích, không thì dẹp. những lúc thế này, khóc lóc chả giúp ích được gì.

30/11/12

xe đạp và sống vui

hổm rày chăm chỉ lắm, ngày nào cũng đạp xe vòng vòng phố xá chừng 1 tiếng. chầm chậm chầm chậm nhìn ngắm nhịp thở thành phố thiệt là thích. thích hơn nữa là cứ đạp xe thì khỏi túi tiếc, điện thoại gì hết. thong dong vì cóc sợ bọn cướp giật như khi đi xe máy. nói chung là giờ đi trong bán kính 5 km lấy nhà làm tâm thì đạp xe tuốt luốt. vừa khoẻ vừa thích. có điều trời mà nắng to thì phải đi xe máy cho lẹ không thì toi cơm. hehe. em yếu nên em không ra gió. bịnh roài ai lo, hen!

nàng Uyên - NTK Ngô Thái Uyên từng nói vầy: "Phụ nữ đi xe đạp sẽ đẹp hơn không chỉ thần thái mà cả vóc dáng nữa. Xe máy, xe hơi khiến ta ít vận động. Sẽ không quá lời khi nói, phần lớn chị em có tướng đi xấu, người không biết đánh tay hoặc bước đi không đúng cách, chân và hông không có nhịp điệu khi đi, đều do thiếu vận động. Đi xe đạp không chỉ đốt cháy năng lượng mà còn giúp chị em hiểu thêm về cơ thể, uyển chuyển duyên dáng, tự tin trong giao tiếp." 

nói chung là học trò đang học ở cô giáo này nhiều điều lắm á! học may vá, học thẩm mỹ, học trang điểm, học tư duy... cái nào cũng cần học từ nàng hết ráo! cô giáo hay chở học trò trên chiếc vespa cũ - em có thiết kế đơn giản nhất, mềm mại, đặc biệt cổ xe nhỏ và nhẹ, dễ dàng điều khiển chẳng khác gì xe đạp. nói chung là vui và có ích. ông bà mình nói: gần đèn thì rạng hổng có sai. 
 

15/11/12

người Vịt Lam

 ưa dựng chuyện. không hiểu củi lửa đâu ra mà cứ đốt nhà cho ra khói chơi.
- người ta xây nhà, đồn:
* chắc sắp cho cưới rồi, kiểu gì cũng có bầu trước rồi!
* 4 tháng nữa hai đứa đó cưới.
sự thiệt, đám cưới cũng phải cả năm nữa.
- người ta ở tít mù khơi, đồn:
* con ông đang sống chung với thằng nào hả? sao không cho cưới?
* bả gả con lớn rồi, ông không biết sao?
* con đó nó đang cặp với thằng giáo viên cấp 3 ở trường A. cả năm nay rồi không biết đa?
chả có cái nào là sự thiệt cả!
đơn cử vậy thôi, người yếu bóng dzía thì đòi phải có cái đám hỏi để:
* người ta khỏi nói ra nói vô, đoán già đoán non, dựng chuyện.
á, không nói thành có, giờ có có chắc gì không nói thành hướng khác. sao phải chiều chuộng miệng lưỡi thiên hạ nhỉ? đứa nào sống đứa đấy biết, thiên hạ nói kệ tía thiên hạ chớ! :)) mình là mình mua thêm xăng cho đốt nhà, coi mặt đứa nào ám khói cho biết!



9/11/12

Nàng

đã thuyết phục được Nàng vô SG chơi mấy ngày. mang tiếng vô chơi chứ trước khi đi phải làm một đống thức ăn mang vô cho con gái. haha. Nàng cũng hơi ngần ngừ vì còn lũ con nít ở ngoải, ba mẹ tụi nó đi làm, không ai giữ, may đâu con gái với con rể tương lai chia nhau dạy thay, có cả chị gái Nàng phụ nấu ăn dùm 4 ngày. vậy Nàng mới yên tâm vô SG ngủ với con gái mấy ngày.


Nàng đây. Nàng làm thợ hồ vào một ngày cuối tuần hồi tháng trước với con gái. hai mẹ con hì hục, hì hụi, vừa làm vừa nói cười vang cả xóm. Nàng nói, Nàng ưng những lục có mẹ có con, nói cười vậy đó! vui quá chừng! con gái Nàng cũng ưng vậy chớ bộ. bởi vậy, ít nữa Nàng vô, hai mẹ con lại tân trang một số thứ để Nàng về thì con gái hằng ngày đều mỉm cười mỗi khi nhìn thấy "công trình thế kỷ". 

Nàng vô để đưa Nàng tới gặp nha sĩ, coi nhổ mấy cái răng chỉ còn gốc, trồng mấy cái răng đặng sang năm làm sui. Nàng chưa vô mà bạn con gái Nàng chộn rộn, đòi may áo dài thêu cho Nàng bận Tết và đám cưới con gái của Nàng. con Nàng giữ bí mật để làm Nàng bất ngờ chơi. phải nhờ bạn hướng dẫn Nàng cắt may mấy thứ bởi Nàng đã có máy may mini của Nhật ở nhà. màu kem và nâu rất đẹp, lại còn dễ sử dụng nữa. Nàng định bụng may nhiều thứ từ quần áo tới rèm cửa, khăn trải bàn. ôi thôi đủ thứ, mà Nàng thì cần những thú vui này để trí óc không bị lẫn, thêm cái ra vô nói cười cũng thêm phần phấn khởi.

Chuẩn bị đón Nàng vô, con gái Nàng phải cong mông làm cho hết núi việc. khổ 1 nỗi, càng lắm việc càng bị ỳ ra, ý tứ đi đâu hết, cứ viết được mỗi cái tít rồi đứng. 

con gái Nàng vừa mua được 4 cái vé đi Phú Quốc với Đà Nẵng thuế má các loại, hành lý đủ kiểu mà chỉ trả 750k. Nàng nghe xong, hớn hở ra mặt. gì chứ tiết kiệm được đồng nào là Nàng mừng đồng nấy.

nói chung, 1 tuần nữa, con gái Nàng vừa trông tới vừa hổng trông tới tự deadline nó đè! hụ hụ. nhưng mà thèm đồ ăn Nàng nấu, thèm được Nàng ôm ngủ, thèm nói chuyện, đưa Nàng đi đó đây.

5/11/12

làm gì có "dễ" :)

bạn mình hỏi, làm gì khi biết mình không phải là niềm mơ ước của ai đó. giải pháp A: rời bỏ, B: thay đổi bản thân, C: thay đổi đối tác, D: Ép đối tác chấp nhận thực tế. mình đưa ra giải pháp E: chuyển chế độ - tức là thay đổi tình trạng quan hệ. không yêu được thì làm bạn. mà mối quan hệ nào chả có giới hạn, không vun vén thì cũng đứt hà. A là cách dễ nhứt nhưng cũng khó nhứt. E cũng tương tự hen. nói chung, chả có cái gì là dễ dàng. vấn đề của con người là cố chấp, tham lam và vị kỉ. nếu buông bỏ được sẽ bớt khổ hơn nhiều. dù buồn vẫn có khía cạnh vui, nhặt niềm vui hơn là giữ nỗi buồn. vậy đi cho đời tươi mát. 

chẳng hạn, mặc bộ đồ mình thích đạp xe dạo phố phường, mua ít hoa, cười với người lạ, trò chuyện ngắn với người trên đường.





hoàn toàn đồng ý với góc nhìn này! :) sáng sáng, khởi đầu ngày mới bằng một nụ cười với chính mình trong gương, vừa huýt sáo vừa make up.



bạn nào làm mình có cảm xúc tiêu cực thì xin mời bạn, thi thoảng hãy chạm mặt nhé! :) không cạch mặt vì bạn tiêu cực sẽ khơi dậy ký ức tích cực, động lực tạo nên cảm xúc tích cực.



nhờ vậy mới có lời nhắn ngắn này:




gom góp niềm vui nho nhỏ, chẳng hạn, gói ghém quà quê vào SG, chụp hình lại để thòm thèm thì lôi ra gặm cho đỡ nhớ! hĩ hĩ.



hôm nào giỏi thì tự thưởng vài món ngon.





12/8/12

niềm vui nhỏ mọn

1. tập cười mỗi ngày, tập ghi lại niềm vui nho nhỏ mỗi ngày để tinh thần, đầu óc được cười, bớt suy nghĩ những điều tiêu cực - làm mình không vui. môi trường sống tác động đến mình nhiều mà theo hướng gây phiền luỵ nhiều thì tìm cách cân bằng nhất có thể. chẳng ai vì mình ngoài mình hết ráo. thay đổi, không ngại thay đổi. sắp xếp bàn làm việc, sơn phết nhà cửa, sửa sang cái này hay đổi chỗ ngủ với nơi chơi cũng là một cách. cách khác là làm cái gì đó chưa từng làm hoặc làm hoài nhưng theo cách thức cũ. chuyện phải thích nghi, quen với cái mới dù chỉ vài tiếng hoặc vài ngày cũng ổn. đứng làm việc, mỏi chân bỏ đời đi được, nhưng nếu không sẽ chẳng được nhìn thấy một gia đình với 6 quả bóng bay 2 màu trắng - hồng mà đứa con lớn cầm 4 quả ngồi phía trước, đứa nhỏ ngồi kẹp giữa ba mẹ cầm 2 quả hồng. chỉ có vài chục giây từ cửa sổ tầng 5 nhìn xuống góc ngã tư nơi không có đèn xanh-vàng-đỏ tui được quyền tưởng tượng dựa trên cứ liệu sơ sài đó về một buổi tối cuối tuần vui vẻ, có thể là tiệc sinh nhật, có khi là tiệc cơ quan của ba hoặc mẹ. người mẹ mặc đầm đen, xa thế thì chất liệu gì, ngồi trên xe thì tui chịu, không biết kiểu dáng, cũng chẳng được nhìn thấy vẻ mặt của người phụ nữ có 2 con này nhưng tui được quyền cho rằng chị đang hạnh phúc, vui với sự đầm ấm của gia đình mình. chỉ vậy thôi mà cười lỏn lẻn hết mấy chục phút. vui với bức tranh mình vừa tưởng tượng, vui vì ký ức của tui cũng có vài thời điểm tươi sáng như vậy, vui vì trẻ con được sở hữu món đồ chơi rẻ tiền, đơn giản... niềm vui nhỏ mọn chỉ vậy thôi, nhưng cần và đủ, nếu mình hài lòng.

2. tui không nhớ ai đó nói, đại ý: đừng ghét những gì mình chưa biết rõ, nhưng có thể yêu những thứ chỉ cần xượt qua mắt nhìn. tui đồng ý bởi ghét mang tới năng lượng tiêu cực, gây cảm giác bực bội, khó chịu, yêu thì ngược lại, cảm xúc đó làm mình vui, ứng xử với mọi thứ cũng nhẹ nhàng, dịu dàng hơn. làm vậy thì được, nhưng để là người hay nói, nói nhiều hòng mang tới nụ cười cho người khác thì tui không có làm thường xuyên được. tui còn nhớ, 1 người bạn xem phim True Grit xong nói tui giống cái cô Mattie Ross lỳ lợm, lạnh lùng, luôn tỏ vẻ khó ưa, đúng kiểu một củ hành tây. haha. rồi hồi coi The Blind Side, cũng có người nói coi cái bà Leigh Anne Tuohy đó là nhớ tới tui. haha. nghĩ đi nghĩ lại, không sai.

3. đã ba tháng (lẻ 5 ngày) kể từ khi tui rời khỏi hòn đảo Bali. đó cũng là thời gian cuốn sách (mà Julia Roberts đã tặng cho tất cả bạn gái của mình) Eat, Pray, Love nằm chễm chệ trên kệ sách, trước mặt tui mỗi ngày. chưa từng có ý muốn lật lại phần thứ 3 của cuốn sách để đọc, kiểm chứng những điều tác giả viết khi đã được mục sở thị. có lẽ, điều gì cũng cần đúng thời điểm. hôm nay, tui đã đọc 205 trang sách ở cái bậu cửa sổ được sơn mới màu hồng cánh sen nhạt - sơn thừa của dự án tu bổ toilet - trở thành khu vực có thể ngồi xếp bằng, co một chân, thõng cả hai chân ra bên ngoài... và 205 trang sách lướt qua cái vèo. (tui thích con số này, vì nó tương ứng với ngày sinh tháng đẻ của tui, có con số tui thích, con số của tui nên đã nhấn mạnh 2 lần.) đọc lại phần Yêu của Liz ở Bali, tui càng muốn trở lại nơi đó. phương pháp thiền cười từ tim, gan, thận trước mỗi tối của ông thầy mo Ketut cho Liz, tui thấy hay. ông cũng làm tui phì cười và điều chỉnh vì cái trò tập yoga và nhiều chuyện khác mình căng thẳng quá. sao không cười nhỉ? hiệu quả chắc chắn cao hơn nhíu mày chứ bộ. hihi.

4. dạo này tui hay viết thư tay. định mức tự đặt ra mỗi tuần nói lời yêu thương hoặc chia sẻ cảm xúc với một người. tui thích dùng cách này hơn là email, chat hoặc nhắn tin, gọi điện thoại. dù một chiều, dù từ lúc viết tới lúc nhận mất thời gian. nhưng phải cho thời gian có thời giờ, nhiều lúc nhanh hơn vài phút, chậm đi vài ngày đều có cái lý của nó. nếu trật nhịp thì coi như không có duyên vậy.

29/7/12

nếu mình ở đó... nếu mình có tiền...


chữ "nếu" là một sự giả dụ đôi lúc mang tính lừa mị, đôi khi cái vỗ vai [tự] an ủi, thi thoảng thể hiện sự ước ao, thèm khát và có cả thời điểm hứa hẹn. cá nhân mình không thích giả thuyết này. bởi chẳng để làm gì, nói chỉ là nói thì thật chán. tự dưng nhớ cuộc đối thoại của anh Brandon và cô em gái Sissy trong phim Shame. Sissy thì muốn nói chuyện, còn Brandon thì ghét nói, muốn hành động, cả với vấn đề cũng không muốn nói. 

cuộc đời luôn cho ta nhiều cơ hội để nói "không" với điều mình từng muốn làm. cũng dễ hiểu bởi suy nghĩ, mong muốn có thể thay đổi trong từng sát na chứ nói gì đến ngày/tháng hay năm. có nhiều lựa chọn và có sự ưu tiên để nói "không" cũng chẳng phải quá tệ. nhưng ta không thể làm lại một điều gì đó khi thời khắc dành cho nó qua đi. tiếc nuối chắc sẽ có nhưng đã chọn thì phải chịu, ví dụ Tibet đã trở thành giấc mơ vĩnh hằng với những công dân của các nước bị cấm cửa. 

hiểu lý lẽ của phản ứng theo sự kiện, hành động có tính thời điểm nhưng trong một lúc mải mê rửa chén bát, nghĩ về niềm vui vừa tìm thấy, có đứa cười buồn. không ai tắm hai lần trên một dòng sông, chẳng phải vì nước trôi, sông khác mà người tắm chẳng có lần nào giống lần nào. người ta nghe một bản nhạc hay, lần thứ 2, 3, n sẽ có lúc muốn tìm lại cảm giác đầu tiên bị ấn tượng ấy, nhưng liệu có thể? có hàng tỉ thứ làm tâm trí, cảm xúc... của ta khác nên mọi điều đều độc bản. bởi thế, khi phải lựa chọn giữa một buổi chiếu phim và một buổi trình diễn, tôi sẽ chọn loại hình mà cả khán giả lẫn người trình diễn chắc chắn khác.

giữ hay bỏ một chữ "nếu" cũng như tha thứ hay oán giận một người, kẻ ra quyết định sẽ sống với điều đó trước khi ảnh hưởng đến người khác. mà ở đời, cái gì mềm mại, êm ái thì khó tạo nếp nhăn trên vỏ não hơn một nhát dao, thậm chí chỉ cần một sự hiện-hữu-phần-xác.

kinh nghiệm sống, thói nghi hoặc, sự minh mẫn - có đôi lần là thủ phạm cướp mất niềm vui, hạnh phúc mà nếu khù khờ thì được hưởng. chẳng phải có câu "Thánh nhân đãi kẻ khù khờ" đó sao? c HA từng nói: phải sâu sắc lắm mới trở thành kẻ hời hợt. giờ chỉ muốn được khù khờ để được sướng, chỉ có vui chẳng mấy khi buồn, mặc kệ thiên hạ bảo là ngu.


6/7/12

những ngày này

 muốn có một chiếc xe đạp. thiệt sự muốn, có thể hét lên được í. mốt đi mua. đã có những người hứa tặng cho cái này cái kia để biến cái xe 500k thành chả giống ai. miễn là tìm được cái sườn quái quái tí.



trời ơi, cái váy, đôi giày, thần thái của cái cô gái này! đang suy nghĩ về chuyện sơn xe màu đỏ mận này! cái túi bên hông của xe trắng kia, bạn hứa tặng 1 cái bằng da. mình thích bố pha da cho nó bụi và có ướt thì cũng đỡ xót vì sẽ dễ khô.



cô này, cổ làm mình muốn có xe đạp quá! tại cổ cười đẹp!




quào! khung xe điệu, nàng trên xe cũng điệu nhưng không chảy nước mà coi được.




đã demin rồi còn chơi kẻ sọc. haizz. lại còn màu xanh đi kèm boots. haizz.




đơn giản, nhưng nhiều người phải ngoái nhìn!




à há, why you look at me like this like that? :))




màu sơn lấm lem như vầy, với mình thiệt là đẹp. trai gái gì cũng trở nên sexy không chịu nổi. vậy nên ít nữa phải sơn nhà 1 mình thôi!



thích 1 cái sàn nhà như này, mà có đứa biểu tình vì sàn nhà cũ cũ, đẹp lại mát, nằm rất thích nên thôi, phá tường vậy! có điều tìm màu sơn vầy, khó à nha! pha không biết ra không nữa. thôi kệ, tài năng tới đâu hưởng tới đó!

source: some where of some one