Hiển thị các bài đăng có nhãn nhiều chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhiều chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng

2/4/11

những ngày gần đây





- thèm chocolate cheese cake nhưng chưa ăn cái nào, chắc tại bởi thấy giá ở Brodard từ 26k lên 32k nên ghét. hông lẽ làm bánh này mà không cần nướng (vì không có lò nướng) rồi vứt vô tủ lạnh ăn dần cho đỡ ghiền sao trời? mà dạo này không thèm đồ ngọt lắm, chỉ thèm đồ mặn và trái cây. trái cây thì cứ thèm nho, táo, cam. kỳ cục vậy đó. như nghén á.

- nấu nướng nhiều hơn, nấu nhiều món: mỳ quảng, cao lầu, cơm gà, mít non trộn, dưa gang muối trộn mắm ớt, dưa gang muối kho thịt/ cá phèn nổ, tép đồng xào khế chua, cá bống đục kho thơm, cá thu chiên nước mắm ớt tỏi... rau cỏ thì khỏi bàn mướp xào, cải ngọt nấu canh/ luộc/ xào, rau ngót nấu canh với cà rốt sườn non, bông cải xanh luộc, rau dền luộc, bí xanh nấu canh, súp bí đỏ, xà lách xong luộc/ nấu canh... nói chung là toàn món Vịt lam. từ Tết tới giờ không rờ vào bất cứ món Tây, Hàn, Nhật nào.

- cơ mà rõ ràng, tui nấu cho nhiều người ăn quá thì tui sẽ không vui vì tui không thể bày trí như tui muốn cũng không có múc ra tô, xới ra đĩa đúng như ý tui. nghĩ cứ thế này mà đòi mở quán ăn nấu nướng theo kiểu bữa cơm gia đình thì kể ra cũng hơi khó. tui sẽ bắt khách hàng làm đúng điều tui muốn, không thì tui không bán cho. :)) để làm được vậy chắc tui phải đủ giàu để không cần khách hàng hoặc cần khách hàng phải là những người biết thưởng thức, muốn thử cái gì đó khác lẽ thông thường. kế hoạch này chắc phải để dành sau 40 tuổi quá. mà nói vậy nghe xa xôi chớ chừng 10 năm nữa chứ nhiêu đâu?

- thời gian trôi nhanh lắm, quay qua quay lại đã 11 năm ngày tui rời khỏi trường trung học. nhòm hình 5 năm trước, tui còn không nhận ra tui nữa đó. 5 năm trôi qua, tui về cơ bản vẫn không thay đổi mấy, đó là ở tính cách, còn kinh nghiệm sống, cách nhìn nọ kia, thay đổi nhiều chớ. đủ thứ trên trời dưới biển xảy ra mà. những người tui gặp, những người từ xa lạ rồi trở thành thân thuộc, họ, ít nhiều có ảnh hưởng tới tui. có người mang tới cho tui niềm vui nhiều hơn nỗi buồn, có người ngược lại, cũng có người sau một thời gian thì tách nhau ra, có người tách ra không được. tất cả đều là cái duyên.

- xem Black Swan, nhớ Ngọc Anh, Khải, Chi, nhớ cuộc trò chuyện bên hồ bơi hồi tháng 8 năm ngoái. "hãy đón nhận những va chạm và đáp lại." múa hay bất cứ hoạt động có sự tương tác theo tui đều nên vậy.

14/10/10

Cái gì khổ hơn?

Hôm nay bỗng nhiên nghĩ ngợi, tình yêu đơn phương và tình yêu được đáp trả nhưng không được đến với nhau, cái nào làm cho người ta đau khổ hơn

Lý do là trong lúc ngồi trên xe taxi hôm nay, khi anh yêu còn đang ngủ gật, mình đã được nghe 1 bài hát, trong đó cô gái hát đại loại thế này “Ngay từ khi yêu anh em đã biết là sẽ không bao giờ có sự đáp trả.. Vậy mà em vẫn cứ yêu để rồi bây giờ trái tim em tan nát..” v.v. rất chi là đau khổ!!!

Lúc đó mình bật cười, vì đã xác định là “yêu đơn phương” thì làm gì phải đau khổ thế, yêu ĐÔI PHƯƠNG mà không được đến với nhau, mới gọi là đau chứ!

Mình cũng đã có đôi lần đứng từ xa và “ngưỡng mộ” ai đó. Trong đầu cũng nghĩ “sẽ không bao giờ có sự đáp trả”. Không có sự đáp trả nhưng không có nghĩa là mình phải che dấu tình cảm của bản thân. Nhiều khi sự sỹ diện bảo mình phải giả vờ vô tư nhưng rồi chỉ sau 1 thời gian, lại có tiếng nói vang lên trong đầu “Chả nhẽ ngày mai lăn ra chết cũng không làm được cái việc đơn giản nhất là để cho người khác biết mình yêu họ à???”. Và thế là thổ lộ.

Mình còn nhớ đã có lần viết 1 bức thư đại loại như sau: “Em không cần biết anh có yêu em hay không, hay anh sẽ làm gì sau khi đọc được bức thư này. Nhưng em đã quyết định rằng anh xứng đáng được biết tình cảm của em dành cho anh. Và em cũng không việc gì phải giữ nó trong lòng cả. Này thì: Em yêu anh đấy! Xong rồi, em đã nói được nó ra. Anh không cần phải làm gì hết cả. Nói ra được là em mừng rồi!”

Một lần khác, năm 12 tuổi, con bé ngồi trầm ngâm trước máy điện thoại mà đấu tranh tư tưởng: thổ lộ hay không???

Cuối cùng rồi cũng nhấc máy, ấn số, trống ngực đập thình thịch. Sau đó cũng nói được câu cần nói, rồi thấy nhẹ hết cả người!

Vì một lý do gì đó, khi đã xác định yêu đơn phương, có lẽ cũng sẽ mất đi cái ham muốn “người đó phải là của mình”. Ngược lại, ta như người quan sát bên vệ đường, ngắm nhìn bông hoa đẹp được khách qua đường vờn, bẻ, làm cho dập nát, hoặc tôn vinh bông hoa đẹp đó. Trong lòng sỹ diện: mình thật là.. rộng lượng! Rồi lấy đó làm sự an ủi cho mình, lấy đó là cái cớ để mình mỉm cười rất ư là thánh thiện ..khi thấy người đó đang gần gũi người khác.

Khi yêu đơn phương, mình muốn mình vô hình nhất có thể, để người ta cứ là bông hoa khoe sắc theo cái cách mà những người bẻ hoa mong muốn. Nếu chẳng may mình bị phát hiện đang nhìn người ta đắm đuối, thì lúc đấy chỉ muốn chui nhanh xuống đất hoặc sẽ tự trách mình: giời ơi thế này thì còn gì là “yêu đơn phương” nữa!!! Đúng, mình hèn nhát để người ta bắt gặp được cảm xúc thật của mình. Nhưng chắc chắn kiểu gì cũng phải thông báo chính thức về tình cảm của mình dành cho hắn, thà nhầm còn hơn bỏ sót.. !!!!

Mình không phải là người cố gắng hoặc chạy đua để bằng mọi cách phải có được cảm tình của người khác. Nếu đã không yêu thì cũng chả ép. Tình cảm phải tự đến, do cảm nhận được nét đẹp của nhau mà có. Vì thế, sẽ không bao giờ có chuyện mình tranh đấu để có được tình yêu, từ một người không yêu mình. Và cũng vì không có chiến lược yêu như vậy, nên khi yêu đơn phương cũng không có gì làm đau khổ như cái bài hát kia thể hiện.

Ngược lại, nếu mình yêu hắn, và biết hắn yêu mình, ngay lập tức, sự đau khổ đã tràn trề. Làm gì cho hết được hai cái yêu này chập lại!!!!

Lúc này, nếu vì một lý do nào đó, 2 tình yêu không thể đến được với nhau, cơn đau mới gọi là tột đỉnh!!!!!

Vì lúc này yếu tố cấu thành sự thăng hoa đã quá đầy đủ: anh yêu em, và em yêu anh. Vậy mà còn lý do gì đó để lăn tăn, lúc này người ta mới cần viết bài hát gào thét thảm thiết, lúc đó mình mới thấy bài hát này thật là cảm động.

Hãy thử tưởng tượng, hai người yêu nhau nhưng không thể đến với nhau. Họ phải “quên” nhau đi, “coi nhau như người xa lạ”, hoặc “chưa từng tồn tại trên cõi đời”.. Hãy thử tưởng tượng xem, một trái tim thổn thức, hàng ngày hướng về một người, có thể ngay cạnh mình đây thôi, nhưng phải coi như chưa hề tồn tại. Người yêu với mình là thiên thần, là những gì ấm áp nhất, nhưng hàng ngày mình phải tự bảo “người này không có trên cõi đời, người này không có thật”, trong khi từng ánh mắt, cử chỉ, những kỷ niệm.. đều dấy lên trong mình những cảm xúc quá thật.

Thế thì cái gì đau khổ hơn cái gì?

Kết luận của bài này là, yêu đơn phương vẫn còn sướng chán!

(Stranger's blog)

8/10/10

blue

đến mức khóc nấc. nghĩ cũng ngượng, từng tuổi này rồi mà còn thế. nhưng biết làm sao được, mình là con người.


PS: thèm mấy cái này áo váy quá! thèm điên đảo.












(nguồn: Pooh'FB)

15/10/09

bỗng dưng... và có lẽ nào...

tối, tranh thủ lúc nghỉ ngơi nhòm tivi phát. HTV3 chiếu phim gì đó lúc 19h30. vừa xem vừa lầm bầm, càng lúc càng to về âm lượng. chả là mấy cảnh liên tục, mỗi cảnh dài chừng 2 - 5 phút, máy fit một chỗ, hai người đối thoại mà cứ quay trung, rồi cả một nhóm trong phòng hóa trang, ông thầy đi vô hỏi han này nọ, mất đầu cũng chừng 2 - 3 phút, fit toàn cảnh. hix, quay thế này thì nhàn vãi đái nhỉ? đối thoại mà éo biết ai nói với ai, mắt mũi miệng có gì đặc biệt không. hậm hực lắm nhé! cố xem tiếp để đoán là phim gì. trời ơi, hóa ra Bỗng dưng muốn khóc. hức, DOP Nguyễn Tranh đàng hoàng đó nghe. Đãng trọc tự hào lắm nghe. không lẽ mấy cảnh mình vừa xem đội B làm? mình nhớ hồi chiếu phim này, báo nào cũng khen tới tấp, khán giả cũng có vẻ thích. toàn nhận xét khung hình đẹp, tươi sáng, y chang Hàn cuốc. bữa nay, vô tình nhòm chưa hết 1 tập đã thấy ớn.

nói mới nhớ, hồi Có lẽ nào ta yêu nhau chiếu, phim bị dập tơi tả. hôm rồi ngồi nói chuyện với chị kia, mình với chị í tranh cãi khá quyết liệt. chị í cũng như nhiều người, kêu ca cách làm phim, khung hình quái gở của bác Vinh. haizz. đồng ý là xem cái màn hình bé tẹo 15inch thì hơi mỏi mắt nhưng mà ít ra thì cũng thú vị, học được nhiều. nhất là được xem mọi người quay một vài phân đoạn, thấy tổ ánh sáng set up đèn đóm, nhóm quay phim vất vả ôm máy chạy theo nhân vật để lấy cho được một cảnh kéo dài 9 - 10 phút như nào. đoàn phim, có lẽ phải trừ diễn viên, sau dự án với bác Vinh, biên tập, ánh sáng, quay phim... đều tự tin hẳn lên, họ chia sẻ mình học hỏi được nhiều điều từ đạo diễn. 5, 10 năm nữa thì khi nhắc tới Có lẽ nào ta yêu nhau cam đoan vẫn có người nhớ dù là bực tức, khó chịu thì vẫn nhớ. theo mình, làm đại đa số người dân nổi giận với cách làm phim không giống ai đó cũng là một thành công của bác Vinh vậy. cá nhân mình, biết được nhiều thứ hơn, học được nhiều thứ hơn. mình cảm ơn bác Vinh rất nhiều và cũng còn một món nợ phải trả.

đồng ý là nghệ thuật phải phục vụ đám đông nhưng đâu cứ phải chiều theo thị hiếu số đông? thế thì làm sao mà sáng tạo và có được bản sắc cá nhân? ở mình dường như cái gì cũng muốn phải vừa lòng tất thảy mọi người, khác biệt một cái là quay ra đập xối xả. haizz. khi ai cũng giống ai thì có gì thú vị nhỉ? mà để có được ý thức muốn khác biệt và tạo nên sự khác biệt, chắc chắn không thể nào bỗng dưng mà có, phải rèn từ bé đúng không? còn làm sao thì chả nhẽ lại phải kêu lên: có lẽ nào...

21/7/09

ta nói... bó chiếu






khổ ghê, sao em nỡ khoe cặp giò của mình như này chớ?
(mềnh hông biết up ảnh hàng loạt trong blogspot. haizz, nhà quê cắn răng ri bây! :( )

nguồn ảnh: dân trí