Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện tầm phào. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện tầm phào. Hiển thị tất cả bài đăng

11/3/12

tháng 3 và vài điều nho nhỏ


1. nhạc nhẽo ở dưới đường, phát ra từ mấy cái loa công suất lớn của các thể loại bar, club ầm ĩ đến giữa khuya về sáng đến phát ghét. để đỡ ghét tui nhìn ngắm mấy lọ hoa, đồ trang trí đẹp đến nao lòng. công nhận dạo này mọi người buôn bán nhộn nhịp ghê. nhìn các vật thể xinh xắn này, chỉ muốn khuân hết về trang trí đám cưới cho thằng Z, cái thằng bạn thân mà cả năm nay hai đứa chả nói với nhau được quá 3 câu. tui mở miệng ra với nó là nhờ thiết kế poster, flyer các loại. rồi nó và vợ sắp cưới í ới qua mail với tui chỉ là chuyện cái bánh cưới, mấy bó hoa cưới. vợ nó, tui chưa gặp 1 lần nhưng tui vui với hạnh phúc của nó, mừng cho con đường nó sắp đi, tui tin vào lựa chọn của nó. không tâm sự, không tỉ tê nhưng không có nghĩa không tin nhau. tình cảm vẫn vậy. gặp là lao vô ôm rồi hun chụt chụt cho thỏa những tháng này khuất mặt khuất mày. tui sắp xếp công việc, lên lịch để về ăn cưới nó, nhìn nó cười, nhìn nó lo, tận mắt thấy nó cầm tay cô dâu bước vô nhà thờ, xúng xính đi rước dâu. ờ, bạn bè cũng chỉ làm được có bấy nhiêu thôi.
hồi xưa, thỉnh thoảng tui còn nhắn: tao nhớ mày quá! tao yêu mày. năm hơn đổ lại, không nhắn nhe gì, nhưng mà không phải hết yêu, hết nhớ. chỉ là ghi trong tim. nó chắc cũng rành quá! 

2. cứ coi phim hay tiếp xúc với những người thấy vậy mà hổng phải vậy là tui hay cười. có nhiều cách để biết người nào đó ra sao, ăn ở có sống nhăn hay không, nhưng mà biết để đó chớ hổng có mần chi hết. nhiều chuyện trời ơi cũng vậy. "trời ơi" thì nhìn theo kiểu "trời ơi" rồi cảm ơn cái sự "trời ơi" đó mà biết được, khám phá ra những thứ mới mẻ, đặc biệt. người ta mà "trời ơi" quá thì lần sau tránh xa, hổng cần nhắn nhe gì. nhiều khi nghĩ lại, "trời ơi" xử kiểu này ok nhưng mà dễ thương thì im re có nên hông ta? dù mình ghi nhận đó, cảm kích đó, mà không có nói thì lỡ người cho họ băn khoăn thì sao hen? thôi thì chơi chiêu, ai thân thì biết mà bỏ qua dùm, hiểu là mình dù không nói năng chi nhưng răng trong hàm có nhiêu cái nhe ra hết rồi á. ai không thân thì ráng mà nhớ là phải biết đường bày tỏ thái độ coi cho được khi nhận. 

3. lễ lạc, mấy cái ngày kỉ niệm nọ kia á, tui hổng có quan tâm nên đừng có nhắn nhủ chúc chiếc các loại. huhu. vì tui hông quan tâm nên tui hông có ý niệm về việc trả lời tin nhắn gọn lỏm là "cảm ơn nhe"! nghe vô duyên dễ sợ! hix. mà hông phản ứng gì thì tui có chút áy náy, tại người ta nhớ tới mình mà mình như chết rồi, nằm ngay đơ hông có động tĩnh gì thì thiệt là kỳ cục kẹo. nhưng chewinggum thì có đường, còn tui thì khoái ăn kẹo hổng có đường để đỡ sâu răng. nên bạn nào lỡ có quan tâm tui mà thấy tui im re bà rè thì thôi, cũng đừng để bụng hay buồn gì tui nha. tại tui hông có ý gì xấu hay coi thường gì bạn hết ráo mà vì tui hông có phản xạ với mấy vụ này. thiệt tình. khổ lắm á!

4. hổm rày nóng quá, tui phải mở he hé cửa chính để đối lưu không khí trong nhà cho thoáng mát hơn. mà cũng run lắm nhe. tại 1 là sợ mấy anh chị tí chui vô rồi phải làm đủ trò để mời anh chị ấy ra. sức người có hạn, lựu đạn có chốt, tui quần 1 ngày mà không được là tui bỏ 1 ngày tiếp theo để xử lý cho xong á. thứ 2, tui sợ người ta, người ngay chả sợ, chỉ sợ kẻ gian. nó nhòm ngó abc, vườn không nhà trống thui nhưng mà vô nằm chơi biết đâu vui rồi có cái gì lạ mắt, lạ tai cầm chơi thử thì chết tui. bởi vậy, có nhiêu đó thôi đã phải cần can đảm với dũng cảm để mần huống hồ chuyện khác. 

chuyện khác của người khác tui không dám bàn, tại tui k là người ta nên tui khó mà hiểu đúng ý người ta được nên tui hông có bình luận, khen chê. trừ khi là mấy trò như VTV mần thịt em Quỳnh Anh với mẹ ẻm trên sóng truyền hình thì tui làm điều mà tui tự thấy trách nhiệm, lương tâm nghề nghiệp, à không, là lương tâm con người thì tui làm thôi. tui hông có lên án ai lên án 1 cách công khai cái gì hết, tui chỉ để họ được tự nhiên làm điều họ thích. nếu bẩn mắt, dơ tai tui thì thôi, tui đi ra. tui tỏ thái độ chống đối lúc họ đang hăng máu chẳng khác nào ma cà rồng đang đói mà dắt nguyên bầy người ta mập mạp ra đứng sắp hàng đá lông nheo. cái này hông phải đẻ ra là tui vậy đâu. va chạm đôi lần rồi nó ra ri đây. tui chỉ thấy một điều là, bạn muốn lên án, phê phán, thậm chí xài xể bản thân thì bạn cũng phải bình tĩnh ngồi xuống nhìn lại trước khi hành động, phát ngôn cái gì đó. kinh nghiệm sống khác thì sẽ có góc nhìn khác, tất nhiên, cọng với hiểu biết nữa thì càng khác. thằng khôn nhứt là thằng nghe và tự phân tích để biết được cần làm gì. nói nhiều mà không làm được gì thì cũng còn phá hơn những thằng làm mà sai. vì ít ra biết mình sai chỗ nào để sửa. lời nói với hành động cách nhau cả một quãng đường dài.

5. tui thấy nhiều người giờ nói nhiều quá, chắc tại phát ngôn chốn ảo này không khó cũng chẳng ai đòi hỏi các bạn phải có trách nhiệm với phát ngôn - trừ khi bạn là người ai cũng biết, đi đâu cũng bị nhòm ngó. muốn giúp ích cho dân tộc hay cứu vớt, thay đổi vận mệnh cái gì đó thì làm từ những việc nhỏ đi, đừng dùng 10 ngón tay gõ chóc chóc cho sướng nữa. người ta làm tình nguyện, quyên tặng hiện vật nọ kia, nếu bạn cho là chỉ giải quyết phần ngọn, thì hãy làm việc giải quyết phần gốc đi! làm, đừng nói nữa. nếu chỉ nói thôi mà não có thêm nếp gấp để sau này nhớ mà làm thì xin thưa là hông có vại đâu à. chỉ cần cuộc sống bạn thay đổi, trải nghiệm khác trước là có suy nghĩ khác liền. mà nếu không khác thì càng mừng chớ sao, lúc đó thì làm được nhiều. 

mọi thứ đều xuất phát từ tư duy, tại sao dân mình khổ, vì sao người mình thiếu ý thức xã hội. câu trả lời dễ kiếm lắm.

6. trời ơi, sao mà dài giọng quá dzị trời? trong khi khởi điểm chỉ là thay vì đọc và sửa thì nhoay nhoáy tí cho đổi không khí. e hèm. thôi, ngừng hỉ. bạn nào hông vui thì bỏ qua dùm tui bởi tui hổng có ý tứ sâu xa gì, ai thấy nhột là do mình nha. tui vô can. 

29/4/11

Con số định mệnh

của tui là số 5

Số 5 tượng trưng cho một trực giác thiên bẩm (true intuition), tượng trưng uy quyền thiêng liêng, sự NHANH TRÍ, hoạt động theo cảm hứng, phiêu lưu, gan dạ, sự kết hợp của tinh thần và vật chất.

Số 5 tượng trưng với thần đại tư giáo La Mã (The Hierophant). Liên hệ với sao Mercury. Abraham Lincoln và Adolph Hitler thuộc loại người mang số 5.

coi tới đây là tui cười sặc sụa vì nó đúng, đúng từ đoạn trực giác, tới vụ cảm hứng rồi còn cùng con số với Hitler - tính cách tui hay bị chửi đó!

Tính Tình & Nhân Cách

Sáng trí, hành động mau lẹ. Đặc biệt hơn cả, họ rất quý trọng tự do cá nhân và luôn luôn vận dụng tinh thần, đã thúc đẩy họ không ngừng hoạt động. Phần đông, họ sẵn sàng hy sinh quyền hành, địa vị cho sự họat động và phiêu lưu. Khi xuống tinh thần, họ thường trở nên dễ tức giận, cáu kỉnh và buồn bã. Thường làm việc một cách trì hoãn. Soạn thảo chương trình, kế hoạch và cuộc sống hàng ngày, không lo tới ngày mai, mặc cho dòng đời lôi cuốn, muốn ra sao thì ra. Có nhiều nghị lực và hứng khởi, và tuy thay đổi tính tình mau chóng, nhưng có sức chịu đựng. Rất ít có việc nào làm chán nản lâu dài. Bản tính lạc quan giúp cho họ mau lấy lại tinh thần. Thích thay đổi mới lạ bất cứ một việc gì. Không bận tâm cho lắm về vấn đề tình yêu hay tiền tài. Họ tận hưởng những gì mà tiền bạc có thể mang đến, nhưng luôn luôn ham phiêu lưu hơn cả.

98%. haha.


Người số 5 rất cương quyết và nhiều nghị lực, ý chí. Ít khi phải ngập ngừng, đắn đo trước một vấn đề nào. Thường cảm nghĩ cũng như hành động đều là tùy hứng. Rất nóng nảy, bộp chộp. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều duyên dáng niềm nỡ và vồn vã. Thích các buổi họp, thích cười đùa, ca hát và chuyện phiếm. Dễ đem cái vui đến cho người chung quanh, làm người khác quên nỗi ưu phiền. Bị chi phối rất nhiều bởi tinh thần, có óc sáng kiến và thích đem ra áp dụng. Thường được người quen biết mến chuộng, nhưng đối với người biết rõ họ hơn thì lại giảm bớt sự mến chuộng vì cái tính quá bất thường của họ. Nhất là khi tức giận thì không thể kềm chế được.

đoạn này khác mỗi dòng in nghiêng.

Công Việc, Năng Khiếu & Tiền Bạc

Thường có bốn đặc tính đem lại thành công: thông minh, tài ba, nghị lực, và cá nhân tính. Nhưng đối với họ, thành công không phải là đạt được quyền hành hay tiền bạc mà là tận hưởng đời sống luôn luôn có các cuộc gặp gỡ và chinh phục mới. Không thích sự buồn tẻ với bất cứ giá nào. Vì vậy họ cần phải chọn nghề cẩn thận để khỏi phí phạm các đức tính sẵn có (mà còn phải khéo và không được an bằng). Nếu chọn lựa đúng nghề, họ có thể leo lên tột đỉnh. Chẳng hạn như: viết báo, sáng tác, hội họa, nhiếp ảnh, luật gia, thể thao gia, phi công v.v... Thích hợp được với các nghề: quảng cáo, tuyên truyền hay cần giao tế. Muốn thành công, cần phải có sự HỨNG THÚ.

Rất bấp bênh về tiền bạc. Có thể thành triệu phú hay trắng tay trong một đêm. Rất rộng rãi về tiền bạc. Ít dành dụm. Nên để cho người khác quản trị họ trong vấn đề tiền bạc. Ít lo lắng về tương lai và những khi trở trời.

=))


còn đoạn tình duyên nhưng tui bỏ qua. không phải vì sai nhiều mà vì tui không có dành chút quan tâm nào cho vụ này. với lại cũng hem biết có xảy ra không nên dẹp qua 1 bên.

thêm một điều nữa, nếu tui lấy tên trong giấy tờ thì kết quả sai bét, đúng chỉ chừng 10% là cùng. nhưng khi tui lấy tên tui chọn, tên tui thường dùng, gắn bó với tui từ năm tui 15 tuổi thì đúng vại đó. [xin ông già đi đổi tên mà ổng kiu giấy tờ rườm rà, phiền hà lại dính tới bằng cấp nọ kia nên vẫn y án. tức lắm!]

với vụ này [cong5 nhiều vụ khác nữa] tui nghĩ, ông bà mình nói không sai, tính cách trời sinh chỉ 1 phần, vì thói quen hình thành tính cách, tính cách tạo nên số phận. tui góp phần chọn tính cách và số phận cho mình không ít.

30/3/11

cuối và đầu tuần


- đi quét lá trong công viên cùng một cơ số bạn mặc áo xanh, đeo huy hiệu Đoàn và khá nhiều các bạn nhỏ Hàn Quốc sống ở SG. 2 tiếng đồng hồ chỉ có quét và quét mà mỏi nhừ cả người 2 ngày kế tiếp. ngon lành gớm. có 2 bạn trong đoàn, người Vịt lam hỏi, bằng tiếng Việt, bạn là người Hàn Quắc hở? - nghĩ bụng: tao cũng mặc đồng phục như bây mà sao hỏi tao câu đó hả hả hả? đầu thì lắc rồi cười. sáng đó tự cười là chính.

- đi chợ bà Hoa. mua hết 200k. tiền như lá mít, vỏ hến. mua có nhiêu đâu mà hết chừng đó tiền chớ? riết rồi không biết sống mần răng luôn. tui nói thiệt là cái cảm giác ngột ngạt, chán nản tột đỉnh rồi đó! mua nén về khử dầu. mua mỳ quảng về nấu với tôm, cá, thịt - 3 bữa khác nhau. mua mít non luộc về trộn xúc bánh tráng. mua mắm dưa về ăn với cơm. mua cá phèn nổ về kho cay. mua dưa muối về kho thịt hoặc trộn nước mắm ớt. mua rau dền về luộc. mua bánh tráng về bóp bỏ vô mỳ. mua gà ta về nấu cơm gà. mua bắp chuối về ăn mỳ quảng, trộn tôm. có nhiêu đó mà hết 200k của tui. thí gúm hem?

- tiền công may áo quần tăng vùn vụt. mới năm kia, cái quần cả vải có 150k, áo đầm có 250 - 300k, giờ mỗi thứ tăng 100 - 150k. haizz. vậy chớ giờ mới lôi 3 miếng vải lụm được trong đống vải lỗi, cân ký đi may. nói chung là do vải rẻo nên váy chắc chắn là ngắn tới hơi bị ngắn. kiểu này phải cẩn thận gió máy kẻo bị đá đểu.

- việc ít, ngủ nhiều, đọc nhiều, chơi nhiều. chỉ có tiền là ít. tiền ít tâm trạng lúc tốt lúc không. tiền ít thấy mình hèn đi trong cái sự tăng lên mỗi ngày của xăng, điện, sắp tới là nước, tiền nhà. mình hèn đi cả trong việc về quê ôm má, đi ngao du, học hành. việc ơi, mò tới với em và mang theo tiền to như con kiến cõng hột gạo nếp Nàng Hương nha!

- được tặng quà. rất thích dù không dùng được. vẫn vui lắm, yêu lắm!

- vừa được lên chức bác. cháu Thảo Vi đã chào đời chiều hôm nay14h40, 29/3. cháu nặng 3 cân 9. bố cháu - tức bạn yêu mình - cười ngoác cả mồm suốt buổi chiều, tối. đến độ bác kia ở viện chăm con phải nhắc, cẩn thận kẻo rớt cái hàm xuống đất cháu ạ! :)) rõ là con đầu lòng. bố cháu thẽ thọt, bố chưa dám bế con vì bố sợ đánh rơi cháu của bác.

4/7/10

tôi là bạn đường tồi

tháng 7 đến rồi. lại mong mỏi một chuyến đi mới. có lẽ, cuối tháng. đi, đôi khi là nhu cầu, đôi lúc là thói quen, nhưng phần lớn là sở thích. gần đây ít đi một mình dù thật lòng vẫn muốn được một mình.

tôi còn nhớ có lần tôi chia sẻ với một người bạn rằng cô đơn là thứ tôi cần phải có. được ở một mình, không phải lúc nào cũng là bi kịch mà nỗi cô đơn đó giúp tôi cảm thấy cân bằng, thư thái bởi tôi không phải là người của đám đông. việc thường xuyên phải xuất hiện ở chỗ này chỗ kia, gặp gỡ liên tục, tôi thật sự không cảm thấy thoải mái. người bạn nghe tôi nói, tôi cần được cô đơn đã dọa, nhớ đấy, sau này đừng có kêu ca. tôi chẳng cần phải nhớ, vì cô đơn là người bạn thân thiết của tôi suốt bao năm rồi. khi tôi ở một mình, tôi không ngại bạn ấy, tôi chỉ sợ bạn ấy đến vỗ vai tôi khi tôi đang ở với nhiều người, nhất là những người thân thiết.

có kỳ quái không khi tôi thích bóng tối hơn ánh sáng? ở trong tối tôi có thể nhìn rõ mọi vật ở ngoài sáng, cả những vùng sáng lân cận. ngược lại, khi ở ngoài sáng, điều này dường như bất khả. quyết định phải đứng trong vùng sáng hơn nửa năm - một quãng thời gian quá lâu với tôi - dường như là điều mà những ai hiểu rõ tôi đều ngạc nhiên. đôi khi, ta không hình dung được con đường phía trước, nhất là khi ta có bạn đường. mà tôi thì không phải là người giỏi chiều lòng người khác, khả năng chịu đựng cũng kém. thành ra, tôi không phải là người bạn đường tuyệt vời. nhiều lúc tôi tự nhủ, phải thay đổi, vì cái chung. và tôi đã làm được. tuy nhiên, không phải lúc nào tôi cũng cảm thấy hạnh phúc với lựa chọn đó. tôi quan niệm, nếu bản thân mình không cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ với lựa chọn thì khó mang lại năng lượng tích cực cho người xung quanh. do vậy, nhiều khi phải lựa chọn vì người khác, tôi sẽ bị stress. chuyện nhỏ có thể bỏ qua nhưng nhiều chuyện nhỏ sẽ tích lại thành quả bom. tự làm tự chịu nhưng người ta làm mình chịu thì phải có bài toán để không bị stress triền miên. nhưng không phải bài toán nào cũng có lời giải, giải chưa chắc đã có đáp số đúng. thành ra, phải tập cho mình miễn nhiễm với nhiều chuyện ngoài thân, không đòi hỏi sự hoàn hảo hoặc gần như là tốt nhất từ người khác.



20/4/10

lẻn trốn




Có còn kịp không?
để em xếp va li trở về
cùng những lời cằn nhằn yêu thương
nước đến chân mới nhảy

(P.T.N.L)

ảnh: Poly; ấp Ánh Sáng, trung tuần tháng 4.


25/3/10

sướng sảng =))





- thứ 5, ngày 25/3/2010. ngày mà theo dự báo thời tiết, nhiệt độ Sài Gòn sẽ lên tới 40. nghĩ tới cái nóng như thiêu như đốt đó, tôi nghĩ mình nên ở nhà, cắm đầu làm việc hơn là chạy lăng quăng ngoài đường để tránh bị say nắng. rốt cuộc, chạy tới đúng giờ ngọ mới mò đầu về nhà. rồi xăng xái đi nấu nướng, ăn uống, đóng gói một số thứ, lo thủ tục giấy tờ này nọ. mệt tới mức chỉ muốn lăn ra ngủ. nhưng rồi có ngủ đâu. hehe, chạy tới chạy lui nguyên buổi chiều cho một chuyện mà không nghĩ là sẽ làm trong ngày hôm nay, trong thời điểm hiện tại luôn. nhưng mà vui, nhưng mà hào hứng. kể ra thì cũng chỉ cần vậy thôi, ha.

- chiều muộn, ngồi ở Givral ăn bánh, uống dừa tươi, nhìn ngắm mọi thứ ở ngoài cửa kính cũng như bên trong quán. bỗng thấy Pi hay diễn viên múa đương đại Ngô Thanh Phương cùng các bạn của mình đang tạo dáng trước thềm Nhà hát Thành phố. có lẽ, họ đang chuẩn bị hình ảnh cho dự án mới. sẽ chẳng còn dịp nào để tôi nhìn Pi và các bạn cùng các động tác vũ đạo như chiều nay. tự dưng thấy bùi ngùi. rút điện thoại, gọi cho Pi để nói rằng, A đang nhìn Pi và các bạn đấy nhé! nhưng cô nàng không nghe máy. phải rồi, làm sao có chỗ cất điện thoại khi mặc một chiếc quần jumpsuit may bằng vải lụa chớ. hehe. vẫn còn nợ Pi hai việc. dứt khoát phải trả nợ trước khi tiễn tháng 3. Pi là một trong số người hiếm hoi mà mỗi lần gặp gỡ đều tạo cho mình sự hào hứng để làm việc.

- nghỉ tết dài. định bụng khi nào Hội An vào thu thì mới lại về. nhưng hôm qua nói chuyện với em gái, nó nhắc, "má lại đau mắt. má mình già rồi." lòng xốn xang, ngổn ngang. nước mắt ứa ra, nhất là khi đọc Quà của bố (sẽ mua vài cuốn dành tặng cho một số người bạn đang ở xa, nhưng hầu hết là phụ nữ :) ). có lẽ, dù hè nóng bức thì cũng sẽ cố về vài ngày với u. để chọc u cười, để trêu u cáu, để kỳ cọ lưng cho u, để sáng sáng thức dậy chở u đi ăn sáng, uống cafe, để đi chợ cùng u, để mè nheo với u...

- chiều vừa ngồi làm vừa nghe nhạc, có một câu hơi bị ác... "nhớ người hay nhớ hương". hehe.


7/12/09

bữa nay


1. một người bạn nhờ mình kêu ca dùm chuyện mất đồ trong hành lý gửi. làm sao mà mình lên tiếng được khi quy định là không để tiền, giấy tờ và cả những vật có giá trị hiện kim. mình biết bạn xót của, mình cũng bất bình, nhưng mình nghĩ, chẳng khác gì con kiến kiện củ khoai. đi lại bằng phương tiện gì thì cũng phải cẩn thận. mang vác theo mình hết thì thật chẳng an toàn chút nào. còn nhét cả vào hành lý gửi thì thật chẳng gì tiện hơn để người ta sinh lòng tham.

2. nhận được một số phản hồi tốt từ việc đã làm. cuống cuồng đi lục tài liệu để giải đáp thắc mắc nhưng vui vì chứng tỏ nó có ích. chuyện bếp núc kể ra cũng quan trọng, nhất là đối với gia đình.

3. ra Paris Deli làm việc, nhưng ngủ khá ngon sau khi uống nửa cốc nước cam, không đường không đá. tuy chua nhưng mà thích, vì cảm nhận được mùi và vị của cam khá rõ. dù vậy, sau này không uống cam nữa, vì cam không tươi, có cảm giác hơi ung úng. cái bàn trong cùng ý, thật là thích quá đi. mà quán dạo này bắt đầu đông rồi ý. ngủ ngon, không mộng mị, không giật mình. thế có lạ không cơ chứ, làm sao mà thoải mái bằng nhà mình nhỉ? và sau đó là làm việc rất tốt. hehe. đi bộ về nhà, ghé Brodard mua chocolate cheese cake, kem miếng.

4. bạn gọi điện thoại, tâm sự. nó đang bối rối trước tình cảm của mình. mình nghe và khuyến khích nó sống thật với bản thân. đời có bao lâu đâu mà hững hờ. mệt, vòng vèo quanh co làm gì. yêu thì nói là yêu. hết thì thôi. già rồi chứ có phải trẻ con gì nữa đâu.

5. nửa đêm, điện thoại rung. số lạ. giọng đầu dây bên kia có vẻ không ổn. chắc đã ngây ngây. "em ơi, em ở đâu rồi?" - hức, mình nghe đã biết nhầm số nhưng vẫn cố hỏi lại, rằng gặp ai. đầu dây bên kia lại quả quyết: "gặp em. em đang ở đâu? sao anh tìm không thấy?" - thấy mịa hem. nghe giọng lạ quắc, lại còn lè nhè nữa chớ. hỏi anh tên rì, anh gặp em, mà em tên gì mới được. thì máy tắt. chừng 5 phút sau gọi lại. lúc đó mình đang ở trong toa lét nên hem có bắt máy. khổ ghê. say thì ngủ đi, sao lại thế này? phải hồi xưa là chột dạ òi nha, giờ thì biết lộn số cái chắc. hehe.

6. mãi vẫn chưa nhận được hình ở Himiko. haizz.

9/10/09

lan man trong lúc bị bỏ bom

lại bị bỏ bom. khuya hôm qua là một gái chân dài, trưa hôm nay một đồng chí đã có vợ 1 con. các bạn chủ động hẹn mình đấy nhưng các bạn lại hủy hẹn mà không một lời giải thích hoặc thông báo để mình sắp xếp công việc khác. mình thiệt tình là bực lắm á nghe.

vừa ăn cơm trưa vừa nhòm cái chương trình Hành trình kết nối trái tim - Lovebus. hehe. buồn cười vãi. mình phải thừa nhận là các bạn tham gia chương trình dạn dĩ. show off cảm xúc, tình cảm của mình trước ống kính, chia sẻ với hàng ngàn người. hehe. chương trình bữa nay 3 chị em gái đi hái hoa, bày ra chương trình gì đó để làm 4 anh em cảm động. nhưng rồi mấy bạn giai đã mặt mày lạnh lùng, mồm nhai chewing gum chóp chép, làm chị em bẽ mặt. chui vào phòng, khóc giận. các anh hoảng sợ, chạy tới xin lỗi, vừa nói vừa khóc sụt sùi. hehe. rồi các gái cũng nguôi ngoai, chịu ra ngoài ngồi hàng ngang cho các anh quỳ gối xin lỗi, thơm tay :)). chuyện sẽ không có gì nếu Châu Chấu không tát Két. hehe. bạn Két kia dĩ nhiên bỏ đi, 5 bạn còn lại tất nhiên bức xúc, phẫn nộ hành động bộc phát đó của Châu Chấu. rồi bạn gái ấy tới phòng bạn giai kia, gõ kia, năn nỉ để được vào trong và giải thích. vừa nói bạn í vừa khóc, khóc nấc lên. bạn giai kia dù có đang giận tới mức bốc hỏa lên đầu cũng phải bay xuống ôm bạn gái này an ủi. haizz, mình nhòm thấy bạn gái Châu Chấu tát tai bạn giai Két là biết, chết gái này òi, yêu con người ta mất rồi còn đâu. vậy mà bạn giai kia và các bạn đi cùng đoàn có hiểu đâu. bởi mấy giai kia cũng thơm tay, cũng quỳ gối xin lỗi sao bạn í không tát chớ?

mình càng thương yêu ai nhiều thì càng dễ giận dữ, dễ cảm thấy bị tổn thương, và cũng có cảm giác lo sợ mất người đó.

haizz, tham gia chương trình di chuyển nhiều, chủ yếu là đến những nơi xa xôi, đồi núi nhưng chị em vận váy vủng, cao gót, phấn son đủ thứ. điệu nhưng không đẹp. còn giai thì lùi xùi quá đáng.

10/7/09

không thể sống hiền lành

- đi nhận thù lao của mình mà bị đối xử như là đi xin. hứ, lặng im mà nghe họ nói năng và bắt chờ đợi dài cổ à? quên đi. đây không xin xỏ nhé! và cũng chẳng thừa thời gian rỗi để ngồi đếm thằn lằn văn phòng các bạn sau khi mắt mỏi vì đọc sách mang theo. các bạn này í, cứ quen cái thói hách dịch từ thời não thời nào rồi, không thì thầm vào tai các bạn thì các bạn tưởng ai cũng chịu được thái độ đó của các bạn í. mặt đanh lại, nói rành rọt, thậm chí cả với sếp của các bạn í luôn. lần sau, nghe tên mình là đâu vào đấy!
- hồi còn đi học Đại học, mình đi cái xe đạp cùi từ những năm đầu cấp 2 nên bọn nhà xe khinh thường ra mặt. lúc nào gửi xe cũng bắt mình để chỗ nắng. mình nổi điên thì mấy chú đó lí luận: xe đạp [cùn] thôi mà, nắng mưa thì cũng có làm sao. có sao chớ, nó cùn với anh nhưng với tui nó là cái chân. vả lại, tui gửi xe, tui trả tiền chẳng xin xỏ gì hết ráo. ai sao tui vậy, mắc mớ chi anh phân biệt đối xử? mấy thằng cu nhòm mặt mình im re. từ đó về sau là thôi, hết dám nói để xe chỗ nắng gió hay mát mẻ gì nữa. giờ cái xe máy cùi cũng bị những ánh mắt dè bĩu hoặc chán chẳng buồn nói chiếu vào mỗi khi gửi xe. không nói gì thì còn lơ chớ mở mồm là oanh tạc lại ngay! thấy ghét! chuộng hình thức mí vật chất quá đỗi. còn trên sở làm, haizz, ta nói, 30 người thì hết 30 mạng kêu réo đổi xe, kiếm cái xe đi cho ngon lành, nó là bộ mặt của mình đó! mệt hem? chán hem. bộ mặt mới kinh chớ! cái xe cũng giống như quần áo, éo là cái gì hết ráo. làm được gì mới tính. riết rồi 30 đồng chí cũng hiểu rằng tới khi nào con xe của mình hem chạy được nữa mới có một em khác thế vô, bằng không, nó vẫn là cái chân của con nhỏ.
- đi siêu thị, ở quầy hoa quả, khay táo xanh, nhãn hàng và biểu giá là táo Mỹ, tem trên quả táo thì New Zealand. mình hỏi ngay một em đang đứng ngay đấy chuyện này thực hư như nào: "tại sao tem một đằng biểu giá một nẻo? tôi vào đây mua hoa quả là vì tin vào uy tín của siêu thị nên nhờ chị giải đáp rõ ràng để tui còn quyết định tới đây nữa hay thôi!" em này đi gọi một em khác đến, tua băng lại câu hỏi của mình - dĩ nhiên trừ đoạn uy tín kia. em kia mặt mày cau có, đáp: "táo Mỹ còn lại có mấy trái, bọn em vừa chất táo NZ lên chưa kịp thay đổi biểu giá cũng như nhãn hàng." mình hỏi thêm: "thế giá như nào? bằng nhau?" em kia đáp: "bằng giá". sau rồi mình mới biết em mà mình than phiền từ đầu là quản lí. nếu em nhân viên kia với vẻ mặt nhăn nhó như cái bị thì kiểu gì em í cũng cau có với mình. may quá, đỡ phải phiền đến quản lí vì thái độ của nhân viên. à, hôm sau quay lại thì thấy, giá táo NZ chênh với giá táo xanh Mỹ ngót 3.000/kg. hehe.
- mình hay may quần áo, ít khi mua. căn bản vì thích màu mè hoa lá hẹ theo ý. mà cũng chỉ may một chỗ thôi, hơn 3 năm rồi. bà chủ chỗ này cắt khéo tay nên không chỉ có mình mà nhiều khách thích. bạn bè thấy mình mặc rồi hỏi han sau đó mình dắt đến may cũng hơn 5 người. ưu điểm là thế, nhưng khuyết điểm thì may lâu ơi là lâu. không chỉ vì nhiều hàng mà còn vì mỗi chị chủ cắt và cắt tùy hứng, đâm ra thay vì 15 ngày có đồ thì có khi 3 tháng sau chưa xong. vì là khách quen, cũng hay nói chuyện nên mình cũng du di, không làm căng. nhưng đợt rồi thì cáu vì ngót 4 tháng rồi, quần áo các kiểu lên con số 10 vẫn chẳng thấy đâu. ấy vậy mà, mình tuyên bố: "chị xem làm thế nào được thì làm!" rồi về thì sau 10 ngày, tất cả các đơn hàng đều được giải quyết! và chị chủ đích thân gọi điện báo, đã xong đồ, đừng giận nữa sang lấy. đấy, cứ thông cảm, cho qua và bị thất hẹn mà không nổi đóa là y như rằng được đằng chân lân đằng đầu! xù lông lên một phát là đâu vào đấy ngay. thế có phải là ép người dữ dằn lên hay không?