11/3/12
tháng 3 và vài điều nho nhỏ
29/4/11
Con số định mệnh
của tui là số 5
Số 5 tượng trưng cho một trực giác thiên bẩm (true intuition), tượng trưng uy quyền thiêng liêng, sự NHANH TRÍ, hoạt động theo cảm hứng, phiêu lưu, gan dạ, sự kết hợp của tinh thần và vật chất.
Số 5 tượng trưng với thần đại tư giáo La Mã (The Hierophant). Liên hệ với sao Mercury. Abraham Lincoln và Adolph Hitler thuộc loại người mang số 5.
coi tới đây là tui cười sặc sụa vì nó đúng, đúng từ đoạn trực giác, tới vụ cảm hứng rồi còn cùng con số với Hitler - tính cách tui hay bị chửi đó!
Tính Tình & Nhân Cách
Sáng trí, hành động mau lẹ. Đặc biệt hơn cả, họ rất quý trọng tự do cá nhân và luôn luôn vận dụng tinh thần, đã thúc đẩy họ không ngừng hoạt động. Phần đông, họ sẵn sàng hy sinh quyền hành, địa vị cho sự họat động và phiêu lưu. Khi xuống tinh thần, họ thường trở nên dễ tức giận, cáu kỉnh và buồn bã. Thường làm việc một cách trì hoãn. Soạn thảo chương trình, kế hoạch và cuộc sống hàng ngày, không lo tới ngày mai, mặc cho dòng đời lôi cuốn, muốn ra sao thì ra. Có nhiều nghị lực và hứng khởi, và tuy thay đổi tính tình mau chóng, nhưng có sức chịu đựng. Rất ít có việc nào làm chán nản lâu dài. Bản tính lạc quan giúp cho họ mau lấy lại tinh thần. Thích thay đổi mới lạ bất cứ một việc gì. Không bận tâm cho lắm về vấn đề tình yêu hay tiền tài. Họ tận hưởng những gì mà tiền bạc có thể mang đến, nhưng luôn luôn ham phiêu lưu hơn cả.
98%. haha.
Người số 5 rất cương quyết và nhiều nghị lực, ý chí. Ít khi phải ngập ngừng, đắn đo trước một vấn đề nào. Thường cảm nghĩ cũng như hành động đều là tùy hứng. Rất nóng nảy, bộp chộp. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều duyên dáng niềm nỡ và vồn vã. Thích các buổi họp, thích cười đùa, ca hát và chuyện phiếm. Dễ đem cái vui đến cho người chung quanh, làm người khác quên nỗi ưu phiền. Bị chi phối rất nhiều bởi tinh thần, có óc sáng kiến và thích đem ra áp dụng. Thường được người quen biết mến chuộng, nhưng đối với người biết rõ họ hơn thì lại giảm bớt sự mến chuộng vì cái tính quá bất thường của họ. Nhất là khi tức giận thì không thể kềm chế được.
đoạn này khác mỗi dòng in nghiêng.
Công Việc, Năng Khiếu & Tiền Bạc
Thường có bốn đặc tính đem lại thành công: thông minh, tài ba, nghị lực, và cá nhân tính. Nhưng đối với họ, thành công không phải là đạt được quyền hành hay tiền bạc mà là tận hưởng đời sống luôn luôn có các cuộc gặp gỡ và chinh phục mới. Không thích sự buồn tẻ với bất cứ giá nào. Vì vậy họ cần phải chọn nghề cẩn thận để khỏi phí phạm các đức tính sẵn có (mà còn phải khéo và không được an bằng). Nếu chọn lựa đúng nghề, họ có thể leo lên tột đỉnh. Chẳng hạn như: viết báo, sáng tác, hội họa, nhiếp ảnh, luật gia, thể thao gia, phi công v.v... Thích hợp được với các nghề: quảng cáo, tuyên truyền hay cần giao tế. Muốn thành công, cần phải có sự HỨNG THÚ.
Rất bấp bênh về tiền bạc. Có thể thành triệu phú hay trắng tay trong một đêm. Rất rộng rãi về tiền bạc. Ít dành dụm. Nên để cho người khác quản trị họ trong vấn đề tiền bạc. Ít lo lắng về tương lai và những khi trở trời.
=))
còn đoạn tình duyên nhưng tui bỏ qua. không phải vì sai nhiều mà vì tui không có dành chút quan tâm nào cho vụ này. với lại cũng hem biết có xảy ra không nên dẹp qua 1 bên.
thêm một điều nữa, nếu tui lấy tên trong giấy tờ thì kết quả sai bét, đúng chỉ chừng 10% là cùng. nhưng khi tui lấy tên tui chọn, tên tui thường dùng, gắn bó với tui từ năm tui 15 tuổi thì đúng vại đó. [xin ông già đi đổi tên mà ổng kiu giấy tờ rườm rà, phiền hà lại dính tới bằng cấp nọ kia nên vẫn y án. tức lắm!]
với vụ này [cong5 nhiều vụ khác nữa] tui nghĩ, ông bà mình nói không sai, tính cách trời sinh chỉ 1 phần, vì thói quen hình thành tính cách, tính cách tạo nên số phận. tui góp phần chọn tính cách và số phận cho mình không ít.
30/3/11
cuối và đầu tuần
- đi chợ bà Hoa. mua hết 200k. tiền như lá mít, vỏ hến. mua có nhiêu đâu mà hết chừng đó tiền chớ? riết rồi không biết sống mần răng luôn. tui nói thiệt là cái cảm giác ngột ngạt, chán nản tột đỉnh rồi đó! mua nén về khử dầu. mua mỳ quảng về nấu với tôm, cá, thịt - 3 bữa khác nhau. mua mít non luộc về trộn xúc bánh tráng. mua mắm dưa về ăn với cơm. mua cá phèn nổ về kho cay. mua dưa muối về kho thịt hoặc trộn nước mắm ớt. mua rau dền về luộc. mua bánh tráng về bóp bỏ vô mỳ. mua gà ta về nấu cơm gà. mua bắp chuối về ăn mỳ quảng, trộn tôm. có nhiêu đó mà hết 200k của tui. thí gúm hem?
- tiền công may áo quần tăng vùn vụt. mới năm kia, cái quần cả vải có 150k, áo đầm có 250 - 300k, giờ mỗi thứ tăng 100 - 150k. haizz. vậy chớ giờ mới lôi 3 miếng vải lụm được trong đống vải lỗi, cân ký đi may. nói chung là do vải rẻo nên váy chắc chắn là ngắn tới hơi bị ngắn. kiểu này phải cẩn thận gió máy kẻo bị đá đểu.
- việc ít, ngủ nhiều, đọc nhiều, chơi nhiều. chỉ có tiền là ít. tiền ít tâm trạng lúc tốt lúc không. tiền ít thấy mình hèn đi trong cái sự tăng lên mỗi ngày của xăng, điện, sắp tới là nước, tiền nhà. mình hèn đi cả trong việc về quê ôm má, đi ngao du, học hành. việc ơi, mò tới với em và mang theo tiền to như con kiến cõng hột gạo nếp Nàng Hương nha!
- được tặng quà. rất thích dù không dùng được. vẫn vui lắm, yêu lắm!
- vừa được lên chức bác. cháu Thảo Vi đã chào đời chiều hôm nay14h40, 29/3. cháu nặng 3 cân 9. bố cháu - tức bạn yêu mình - cười ngoác cả mồm suốt buổi chiều, tối. đến độ bác kia ở viện chăm con phải nhắc, cẩn thận kẻo rớt cái hàm xuống đất cháu ạ! :)) rõ là con đầu lòng. bố cháu thẽ thọt, bố chưa dám bế con vì bố sợ đánh rơi cháu của bác.
4/7/10
tôi là bạn đường tồi
tôi còn nhớ có lần tôi chia sẻ với một người bạn rằng cô đơn là thứ tôi cần phải có. được ở một mình, không phải lúc nào cũng là bi kịch mà nỗi cô đơn đó giúp tôi cảm thấy cân bằng, thư thái bởi tôi không phải là người của đám đông. việc thường xuyên phải xuất hiện ở chỗ này chỗ kia, gặp gỡ liên tục, tôi thật sự không cảm thấy thoải mái. người bạn nghe tôi nói, tôi cần được cô đơn đã dọa, nhớ đấy, sau này đừng có kêu ca. tôi chẳng cần phải nhớ, vì cô đơn là người bạn thân thiết của tôi suốt bao năm rồi. khi tôi ở một mình, tôi không ngại bạn ấy, tôi chỉ sợ bạn ấy đến vỗ vai tôi khi tôi đang ở với nhiều người, nhất là những người thân thiết.
có kỳ quái không khi tôi thích bóng tối hơn ánh sáng? ở trong tối tôi có thể nhìn rõ mọi vật ở ngoài sáng, cả những vùng sáng lân cận. ngược lại, khi ở ngoài sáng, điều này dường như bất khả. quyết định phải đứng trong vùng sáng hơn nửa năm - một quãng thời gian quá lâu với tôi - dường như là điều mà những ai hiểu rõ tôi đều ngạc nhiên. đôi khi, ta không hình dung được con đường phía trước, nhất là khi ta có bạn đường. mà tôi thì không phải là người giỏi chiều lòng người khác, khả năng chịu đựng cũng kém. thành ra, tôi không phải là người bạn đường tuyệt vời. nhiều lúc tôi tự nhủ, phải thay đổi, vì cái chung. và tôi đã làm được. tuy nhiên, không phải lúc nào tôi cũng cảm thấy hạnh phúc với lựa chọn đó. tôi quan niệm, nếu bản thân mình không cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ với lựa chọn thì khó mang lại năng lượng tích cực cho người xung quanh. do vậy, nhiều khi phải lựa chọn vì người khác, tôi sẽ bị stress. chuyện nhỏ có thể bỏ qua nhưng nhiều chuyện nhỏ sẽ tích lại thành quả bom. tự làm tự chịu nhưng người ta làm mình chịu thì phải có bài toán để không bị stress triền miên. nhưng không phải bài toán nào cũng có lời giải, giải chưa chắc đã có đáp số đúng. thành ra, phải tập cho mình miễn nhiễm với nhiều chuyện ngoài thân, không đòi hỏi sự hoàn hảo hoặc gần như là tốt nhất từ người khác.
20/4/10
lẻn trốn

để em xếp va li trở về
cùng những lời cằn nhằn yêu thương
nước đến chân mới nhảy
(P.T.N.L)
ảnh: Poly; ấp Ánh Sáng, trung tuần tháng 4.
25/3/10
sướng sảng =))

- chiều muộn, ngồi ở Givral ăn bánh, uống dừa tươi, nhìn ngắm mọi thứ ở ngoài cửa kính cũng như bên trong quán. bỗng thấy Pi hay diễn viên múa đương đại Ngô Thanh Phương cùng các bạn của mình đang tạo dáng trước thềm Nhà hát Thành phố. có lẽ, họ đang chuẩn bị hình ảnh cho dự án mới. sẽ chẳng còn dịp nào để tôi nhìn Pi và các bạn cùng các động tác vũ đạo như chiều nay. tự dưng thấy bùi ngùi. rút điện thoại, gọi cho Pi để nói rằng, A đang nhìn Pi và các bạn đấy nhé! nhưng cô nàng không nghe máy. phải rồi, làm sao có chỗ cất điện thoại khi mặc một chiếc quần jumpsuit may bằng vải lụa chớ. hehe. vẫn còn nợ Pi hai việc. dứt khoát phải trả nợ trước khi tiễn tháng 3. Pi là một trong số người hiếm hoi mà mỗi lần gặp gỡ đều tạo cho mình sự hào hứng để làm việc.
- nghỉ tết dài. định bụng khi nào Hội An vào thu thì mới lại về. nhưng hôm qua nói chuyện với em gái, nó nhắc, "má lại đau mắt. má mình già rồi." lòng xốn xang, ngổn ngang. nước mắt ứa ra, nhất là khi đọc Quà của bố (sẽ mua vài cuốn dành tặng cho một số người bạn đang ở xa, nhưng hầu hết là phụ nữ :) ). có lẽ, dù hè nóng bức thì cũng sẽ cố về vài ngày với u. để chọc u cười, để trêu u cáu, để kỳ cọ lưng cho u, để sáng sáng thức dậy chở u đi ăn sáng, uống cafe, để đi chợ cùng u, để mè nheo với u...
- chiều vừa ngồi làm vừa nghe nhạc, có một câu hơi bị ác... "nhớ người hay nhớ hương". hehe.
7/12/09
bữa nay

2. nhận được một số phản hồi tốt từ việc đã làm. cuống cuồng đi lục tài liệu để giải đáp thắc mắc nhưng vui vì chứng tỏ nó có ích. chuyện bếp núc kể ra cũng quan trọng, nhất là đối với gia đình.
3. ra Paris Deli làm việc, nhưng ngủ khá ngon sau khi uống nửa cốc nước cam, không đường không đá. tuy chua nhưng mà thích, vì cảm nhận được mùi và vị của cam khá rõ. dù vậy, sau này không uống cam nữa, vì cam không tươi, có cảm giác hơi ung úng. cái bàn trong cùng ý, thật là thích quá đi. mà quán dạo này bắt đầu đông rồi ý. ngủ ngon, không mộng mị, không giật mình. thế có lạ không cơ chứ, làm sao mà thoải mái bằng nhà mình nhỉ? và sau đó là làm việc rất tốt. hehe. đi bộ về nhà, ghé Brodard mua chocolate cheese cake, kem miếng.
4. bạn gọi điện thoại, tâm sự. nó đang bối rối trước tình cảm của mình. mình nghe và khuyến khích nó sống thật với bản thân. đời có bao lâu đâu mà hững hờ. mệt, vòng vèo quanh co làm gì. yêu thì nói là yêu. hết thì thôi. già rồi chứ có phải trẻ con gì nữa đâu.
5. nửa đêm, điện thoại rung. số lạ. giọng đầu dây bên kia có vẻ không ổn. chắc đã ngây ngây. "em ơi, em ở đâu rồi?" - hức, mình nghe đã biết nhầm số nhưng vẫn cố hỏi lại, rằng gặp ai. đầu dây bên kia lại quả quyết: "gặp em. em đang ở đâu? sao anh tìm không thấy?" - thấy mịa hem. nghe giọng lạ quắc, lại còn lè nhè nữa chớ. hỏi anh tên rì, anh gặp em, mà em tên gì mới được. thì máy tắt. chừng 5 phút sau gọi lại. lúc đó mình đang ở trong toa lét nên hem có bắt máy. khổ ghê. say thì ngủ đi, sao lại thế này? phải hồi xưa là chột dạ òi nha, giờ thì biết lộn số cái chắc. hehe.
6. mãi vẫn chưa nhận được hình ở Himiko. haizz.
9/10/09
lan man trong lúc bị bỏ bom
mình càng thương yêu ai nhiều thì càng dễ giận dữ, dễ cảm thấy bị tổn thương, và cũng có cảm giác lo sợ mất người đó.
haizz, tham gia chương trình di chuyển nhiều, chủ yếu là đến những nơi xa xôi, đồi núi nhưng chị em vận váy vủng, cao gót, phấn son đủ thứ. điệu nhưng không đẹp. còn giai thì lùi xùi quá đáng.
10/7/09
không thể sống hiền lành
- hồi còn đi học Đại học, mình đi cái xe đạp cùi từ những năm đầu cấp 2 nên bọn nhà xe khinh thường ra mặt. lúc nào gửi xe cũng bắt mình để chỗ nắng. mình nổi điên thì mấy chú đó lí luận: xe đạp [cùn] thôi mà, nắng mưa thì cũng có làm sao. có sao chớ, nó cùn với anh nhưng với tui nó là cái chân. vả lại, tui gửi xe, tui trả tiền chẳng xin xỏ gì hết ráo. ai sao tui vậy, mắc mớ chi anh phân biệt đối xử? mấy thằng cu nhòm mặt mình im re. từ đó về sau là thôi, hết dám nói để xe chỗ nắng gió hay mát mẻ gì nữa. giờ cái xe máy cùi cũng bị những ánh mắt dè bĩu hoặc chán chẳng buồn nói chiếu vào mỗi khi gửi xe. không nói gì thì còn lơ chớ mở mồm là oanh tạc lại ngay! thấy ghét! chuộng hình thức mí vật chất quá đỗi. còn trên sở làm, haizz, ta nói, 30 người thì hết 30 mạng kêu réo đổi xe, kiếm cái xe đi cho ngon lành, nó là bộ mặt của mình đó! mệt hem? chán hem. bộ mặt mới kinh chớ! cái xe cũng giống như quần áo, éo là cái gì hết ráo. làm được gì mới tính. riết rồi 30 đồng chí cũng hiểu rằng tới khi nào con xe của mình hem chạy được nữa mới có một em khác thế vô, bằng không, nó vẫn là cái chân của con nhỏ.
- đi siêu thị, ở quầy hoa quả, khay táo xanh, nhãn hàng và biểu giá là táo Mỹ, tem trên quả táo thì New Zealand. mình hỏi ngay một em đang đứng ngay đấy chuyện này thực hư như nào: "tại sao tem một đằng biểu giá một nẻo? tôi vào đây mua hoa quả là vì tin vào uy tín của siêu thị nên nhờ chị giải đáp rõ ràng để tui còn quyết định tới đây nữa hay thôi!" em này đi gọi một em khác đến, tua băng lại câu hỏi của mình - dĩ nhiên trừ đoạn uy tín kia. em kia mặt mày cau có, đáp: "táo Mỹ còn lại có mấy trái, bọn em vừa chất táo NZ lên chưa kịp thay đổi biểu giá cũng như nhãn hàng." mình hỏi thêm: "thế giá như nào? bằng nhau?" em kia đáp: "bằng giá". sau rồi mình mới biết em mà mình than phiền từ đầu là quản lí. nếu em nhân viên kia với vẻ mặt nhăn nhó như cái bị thì kiểu gì em í cũng cau có với mình. may quá, đỡ phải phiền đến quản lí vì thái độ của nhân viên. à, hôm sau quay lại thì thấy, giá táo NZ chênh với giá táo xanh Mỹ ngót 3.000/kg. hehe.
- mình hay may quần áo, ít khi mua. căn bản vì thích màu mè hoa lá hẹ theo ý. mà cũng chỉ may một chỗ thôi, hơn 3 năm rồi. bà chủ chỗ này cắt khéo tay nên không chỉ có mình mà nhiều khách thích. bạn bè thấy mình mặc rồi hỏi han sau đó mình dắt đến may cũng hơn 5 người. ưu điểm là thế, nhưng khuyết điểm thì may lâu ơi là lâu. không chỉ vì nhiều hàng mà còn vì mỗi chị chủ cắt và cắt tùy hứng, đâm ra thay vì 15 ngày có đồ thì có khi 3 tháng sau chưa xong. vì là khách quen, cũng hay nói chuyện nên mình cũng du di, không làm căng. nhưng đợt rồi thì cáu vì ngót 4 tháng rồi, quần áo các kiểu lên con số 10 vẫn chẳng thấy đâu. ấy vậy mà, mình tuyên bố: "chị xem làm thế nào được thì làm!" rồi về thì sau 10 ngày, tất cả các đơn hàng đều được giải quyết! và chị chủ đích thân gọi điện báo, đã xong đồ, đừng giận nữa sang lấy. đấy, cứ thông cảm, cho qua và bị thất hẹn mà không nổi đóa là y như rằng được đằng chân lân đằng đầu! xù lông lên một phát là đâu vào đấy ngay. thế có phải là ép người dữ dằn lên hay không?
