Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ thẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ thẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

6/4/11

có thể rồi anh cũng sẽ để ý đến em *

Động chạm

Đừng chỉ nhắc đi nhắc lại, mà cuối cùng hãy tin rằng, tất cả, tất cả sẽ thay đổi. Đến một ngày cuộc đời sẽ chạm vào bạn theo một cách khác, vào lúc khác, với một ý định khác so với những gì bạn đã từng mường tượng. Sau sự động chạm đó, ngày bình thường của bạn sẽ đầy những điều kỳ diệu. Những giếng phin sẽ mọc lên trên mặt đường nhựa, một con người sẽ cởi mở tấm lòng, sư tử sẽ ăn trên lòng bàn tay. Sự động chạm có ý thức và có sức mạnh.

Định mệnh

Một thời gian dài chúng ta tin rằng, Định mệnh sẽ đến ầm ĩ như tiếng sấm, với lửa thuốc súng, chớp giật, với tiếng kèn và tiếng oboa. Rồi đến một ngày ta làm quen với nó, và ta biết rằng Định mệnh có phong cách khá hơn thế nhiều. Ung thư phổi, sự nghèo khổ, sự lăng nhục, tình yêu chí tử... thường đến một cách lặng lẽ, cứ như chúng gõ cửa rồi hỏi nhỏ: "Có vào được không?" Rồi chúng mới bước vào.

Hơi người

Loài chó cảm nhận thấy sự hèn nhát của con người, vì hoạt động của các tuyến trong cơ thể, mùi hơi người có thể nhận biết: có lẽ anh toát mồ hôi vì sợ, mồ hôi có mùi. Loài chó cảm nhận thấy mùi hơi ấy. Nhưng không chỉ sự hèn nhát có mùi, mà cả sự ngu ngốc, sự đểu cáng, có lẽ cả sự bình thản và hạnh phúc nữa. Con người, trong nỗi đớn đau của bản thân, muốn làm nhiều cách để thế giới hiểu mình.

Cầu xin

Hãy yêu rất bình thường và hiền dịu, yêu hơi vô tư, như ta hít thở hay như ta sống vào một ngày thứ Ba, khi "không có chuyện gì xảy ra". Tôi không còn mong muốn cái cách người ta yêu nhau như trong màn hai của một vở opera, khi cả dàn kèn đều tấu lên, khi những chùm đèn màu sáng hết công suất và những nhân vật chính được một ngàn pengo" mỗi tối. Hãy yêu anh như một chuyện riêng tư không quá quan trọng, không cần chú ý. Như thế, có thể rồi anh cũng sẽ để ý đến em.

(Márai Sándor)

Trích trong Bốn mùa, trời và đất


5/4/11

Nguyễn Vĩnh Tiến [- không kiến trúc]

Phát điên

Cụm ý nghĩ, xoắn vào nhau, điên đến nơi
Nhưng tôi thì chưa
Bình tĩnh châm thuốc hút

Thành phố ngủ
Giấc mơ loè loẹt điên loạn

Nó đồng sàng với những người ngủ

Ngay cả đốm đỏ lửa
Trên đầu điếu thuốc
Cũng có vẻ loé điên
Mặt trời rõ điên rồi còn gì
Chực chờ một giấc ngủ sâu thẳm

Tôi bình tĩnh lắm
Hơi run lên ngón tay
Vì cái bóng tôi trên tường
Lẳng lặng chuồn ra những gốc cây

Chúng điên cả rồi
Một vườn ươm những giấc mơ loè loẹt ấy

Tôi thấy phi lý nhảy dựng lên
Điếu thuốc cuối cùng đã tắt
Buổi sáng lén lút cười giữa đống chăn.

---

Giữa mùa động vật âm vang

Tôi đã không tiết kiệm nổi thời gian
Luôn để nó chảy phung phí từ trên đỉnh đầu
rồi tràn trên khắp cử chỉ

Từ đâu đó ngày vẫn bùng lên
nhịp điệu hoàn toàn lạ lẫm
Những đường mòn, chật hẹp và gai góc
như buổi chiều uốn éo trên lưng đồi
Ai rượt theo mải miết, mê sảng
Ai lầm lụi, im, ngồi?

Lũ động vật (bạn tôi)
Không biết chào buổi sáng, vì thế
Chúng trôi qua thức ăn
Và những lần chăm chút gầy dần

Chúng không hiểu tại sao ngày âm vang
Và nỗi buồn từ đâu đằng đẵng gọi

Này thời gian,
Đại diện cho mùa động vật âm vang này
Tôi không muốn trôi đi một cách miễn cưỡng nữa

Tôi muốn dừng lại như một dấu lặng
mặc kệ tuổi
mặc kệ cuốn lịch phỉnh phờ
mặc kệ hình ảnh lọt ra từ giấc mơ đêm qua
đang bay tung tăng đùa rỡn và thách đố
***
Nhưng (tất nhiên là) thời gian không trả lời
Lũ động vật (bạn tôi) dù đồng tình cũng không thể giúp

Tôi vừa quyết định một cách nghiêm túc
Rằng tự tôi sẽ dừng lại...
***
Nhưng cái gì thúc vào lưng tôi vậy?