- bắt tay bạn nào ướt nhoẹt mồ hôi, đặc biệt phụ nam. mình cũng không thích phụ nam tay mềm èo, cảm giác cứ nhờn nhợn thế nào í. mình cũng không thích cái bắt tay hờ. đằng nào cũng là một động tác, giơ tay ra và nắm lấy tay người khác. dĩ nhiên là xã giao, chứ thân thiết thì chả ai lại đi bắt tay, [mình, thân hoặc ôm nhau chặt một cái, hoặc bá vai một chặp.], thì sao không bắt cho ra bắt. à thì rõ là tính cách thể hiện qua cái bắt tay mà. tính đến bây giờ, mình phải đưa tay phải ra bắt tay ai đó không thể đếm thành số, nhưng hôm nay mới đích thực là chịu một cú bắt tay như thế.
- bị gài bẫy trong lần nói chuyện đầu tiên qua điện thoại. nghe cái giọng điệu xách mé mình rất ghét vì mình có làm gì để phải đón nhận cái thái độ đấy đâu? mình tôn trọng người ở đầu dây bên kia bằng cách xin lỗi và hỏi xem số máy mình đang gọi có đúng là của người tên A hay không và xưng danh tánh ngay, khai báo luôn nguồn gốc xin được số luôn. cái kiểu cợt nhã vì mình là gái, vì mình nhún mình thì mình rất ghét. và không thể nào để người ta nghĩ đang nói chuyện với một con ngốc được.
- cung cách phục vụ ở Hà Nội. chậm chạp, coi thường khách. trong khi khách ngồi đợi để tính tiền thì cả ba chụm đầu lại nói chuyện. lúc một đoàn khách bước vào quán thì thu ngân cũng nhảy xổ vào việc của nhân viên phục vụ và pha chế để khách cần thanh toán phải ngồi đợi và giục giã đến 4 - 5 lần. mình bực tới mức đã định bước ra khỏi quán mà không trả tiền để xem bọn chúng nó làm gì cơ đấy. trong SG, một lần mình đi đổ xăng. đồng chí nhân viên bơm xăng ở đấy chắc mắt có vấn đề, mình đến trước hàng loạt xe nhưng chú đấy cứ đổ cho những người xung quanh và chừa mình ra. mình cáu, đổ xong cho mình thì không buồn lấy tiền, bắt mình phải cầm tiền những 5 phút nữa. vị chi mình tốn hơn 20 phút cho việc đổ 2 lít xăng. mình cáu, leo lên xe, đạp nổ. lúc vào số thì chú í kéo xe mình lại, gào lên, tính không giả tiền à? mình trả số, tắt máy, đá chống xe. - thưa ông, có phải tôi phải đợi để được ông bố thí cho 2 lít xăng đâu mà phải đợi để được phục vụ và đợi ông cầm tiền trong khi tôi là người đến trước? nếu có camera thì tua lại mà xem tôi đã đứng đây bao lâu và thời gian cầm tiền để chờ ông cầm mất bao nhiêu phút? ai là người có lỗi trong chuyện này? tôi cho ông nghĩ lại trước khi quát tôi đấy! - lão già nhìn mình rất căm và mình thì quét mắt nhìn một lượt nhân viên ở đấy trước khi đi. mình không bao giờ quay lại đấy nữa.
với mình, chuyện chất lượng phục vụ rất quan trọng. ngon hay dở, tốt hay xấu có xê xích một chút cũng có thể cho qua, nhưng xem thường khách là không được. mình đập ngay và nếu cần, gọi quản lí để làm việc ngay tắp lự. các bạn hỏi sao mình sang thế? vào Java, vào Paris Deli mà ngồi. à vâng, chất lượng phục vụ ở đấy tốt ạ! món ăn có ngon bằng giời mà mình như một đứa đi xin thì đây cóc cần. về nhà mình nấu có mà ăn đứt các bạn [dĩ nhiên là chỉ tính việc làm hợp khẩu vị của cá nhân mềnh nha. hehe]. đấy chính là lí do mình thích SG và yêu HA í.

