Hiển thị các bài đăng có nhãn xả nước bẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn xả nước bẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

24/11/09

mình không thích

- bắt tay bạn nào ướt nhoẹt mồ hôi, đặc biệt phụ nam. mình cũng không thích phụ nam tay mềm èo, cảm giác cứ nhờn nhợn thế nào í. mình cũng không thích cái bắt tay hờ. đằng nào cũng là một động tác, giơ tay ra và nắm lấy tay người khác. dĩ nhiên là xã giao, chứ thân thiết thì chả ai lại đi bắt tay, [mình, thân hoặc ôm nhau chặt một cái, hoặc bá vai một chặp.], thì sao không bắt cho ra bắt. à thì rõ là tính cách thể hiện qua cái bắt tay mà. tính đến bây giờ, mình phải đưa tay phải ra bắt tay ai đó không thể đếm thành số, nhưng hôm nay mới đích thực là chịu một cú bắt tay như thế.

- bị gài bẫy trong lần nói chuyện đầu tiên qua điện thoại. nghe cái giọng điệu xách mé mình rất ghét vì mình có làm gì để phải đón nhận cái thái độ đấy đâu? mình tôn trọng người ở đầu dây bên kia bằng cách xin lỗi và hỏi xem số máy mình đang gọi có đúng là của người tên A hay không và xưng danh tánh ngay, khai báo luôn nguồn gốc xin được số luôn. cái kiểu cợt nhã vì mình là gái, vì mình nhún mình thì mình rất ghét. và không thể nào để người ta nghĩ đang nói chuyện với một con ngốc được.

- cung cách phục vụ ở Hà Nội. chậm chạp, coi thường khách. trong khi khách ngồi đợi để tính tiền thì cả ba chụm đầu lại nói chuyện. lúc một đoàn khách bước vào quán thì thu ngân cũng nhảy xổ vào việc của nhân viên phục vụ và pha chế để khách cần thanh toán phải ngồi đợi và giục giã đến 4 - 5 lần. mình bực tới mức đã định bước ra khỏi quán mà không trả tiền để xem bọn chúng nó làm gì cơ đấy. trong SG, một lần mình đi đổ xăng. đồng chí nhân viên bơm xăng ở đấy chắc mắt có vấn đề, mình đến trước hàng loạt xe nhưng chú đấy cứ đổ cho những người xung quanh và chừa mình ra. mình cáu, đổ xong cho mình thì không buồn lấy tiền, bắt mình phải cầm tiền những 5 phút nữa. vị chi mình tốn hơn 20 phút cho việc đổ 2 lít xăng. mình cáu, leo lên xe, đạp nổ. lúc vào số thì chú í kéo xe mình lại, gào lên, tính không giả tiền à? mình trả số, tắt máy, đá chống xe. - thưa ông, có phải tôi phải đợi để được ông bố thí cho 2 lít xăng đâu mà phải đợi để được phục vụ và đợi ông cầm tiền trong khi tôi là người đến trước? nếu có camera thì tua lại mà xem tôi đã đứng đây bao lâu và thời gian cầm tiền để chờ ông cầm mất bao nhiêu phút? ai là người có lỗi trong chuyện này? tôi cho ông nghĩ lại trước khi quát tôi đấy! - lão già nhìn mình rất căm và mình thì quét mắt nhìn một lượt nhân viên ở đấy trước khi đi. mình không bao giờ quay lại đấy nữa.

với mình, chuyện chất lượng phục vụ rất quan trọng. ngon hay dở, tốt hay xấu có xê xích một chút cũng có thể cho qua, nhưng xem thường khách là không được. mình đập ngay và nếu cần, gọi quản lí để làm việc ngay tắp lự. các bạn hỏi sao mình sang thế? vào Java, vào Paris Deli mà ngồi. à vâng, chất lượng phục vụ ở đấy tốt ạ! món ăn có ngon bằng giời mà mình như một đứa đi xin thì đây cóc cần. về nhà mình nấu có mà ăn đứt các bạn [dĩ nhiên là chỉ tính việc làm hợp khẩu vị của cá nhân mềnh nha. hehe]. đấy chính là lí do mình thích SG và yêu HA í.

2/10/09

1/10


dồn dập các thứ nó phập xuống đầu mình. mệt nhưng phải cố, không có hứng làm cái gì hết ráo nhưng cũng phải cố. những lúc như này, thiệt tình mình chỉ cần một cái ôm dịu dàng, chớ không thích cafe hay ăn nhậu gì hết, cũng đừng ai nói gì hết. vì nói với mình, mình phải nói lại, im sao được. vì vậy mà chiều nay không có hẹn hò gì hết. mấy cú điện thoại thôi mà đã muốn đứt hơi. lao vô dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, giặt giũ nấu nướng. thấy đỡ đỡ nhưng vẫn không tiếp tục công việc được. sao kỳ vậy ta? cái bịnh chi lạ. cứ stress là lại càng sợ phải nói và phải nghe, cứ ra ra vào vào như cái bóng. khuya hôm qua, không ngủ được, ngồi coi phim, rồi nhớ bài lai. nhớ tới mức nước mắt trào ra giàn giụa, cổ nghẹn lại. chung quy cũng chỉ vì một vòng tay mà thôi. vậy chớ không ai chịu ôm trong im lặng mới đau.

thứ 7 phải đi thi một cuộc thi khỉ gió. thiệt, chán chẳng muốn nói luôn. mình tính nói cho mình rút lui, vì sau vòng này là vòng thi đồng đội. mà mình thì xưa nay quen làm việc một mình, giờ biểu phối hợp thấy khó khăn vô cùng. nhưng chẳng còn ai để thế chỗ cho mình, thôi thì tặc lưỡi đưa chân. hi vọng, toi cơm từ vòng gửi xe, đỡ rách ruột.

đầu tháng 10 rồi. lại thèm vác ba lô đi đâu đó dăm bữa. đang tính đi Hòn Tre, bởi ra đó thì hoàn toàn yên tĩnh mà cũng gần như tách biệt với thế giới văn minh. mình đang chán cái thế giới nhung nhúc người và lắm tiếng ồn. liệu tới giữa tháng, xong vụ án này mình có được thoải mái xả hơi không? nói chứ không lánh đi đâu đó, dính thêm vụ án mới chắc đuối đơ.

19/7/09

lỗi tại ai?


- càng nhiều việc càng thèm ngủ, ngồi cũng ngủ được, nằm thì ngủ ngon nên lăn ra nằm ngủ cho nó sướng. ngủ đã đời thì cong khu mà làm, thức trắng cũng phải làm cho xong. thôi kệ, cơ thể nó đòi sao thì chiều nó vậy. kiểu thèm ăn í mà, không nuốt nổi cơm với thức ăn mặn nhưng thèm trái cây, mấy loại có màu đen như nho, măng cụt. thèm thì cho ăn, hết thèm thì lại thôi, ép nó chi tội nghiệp. mình không thương mình thì ai thương mình đây? hai bữa trước đi siêu thị lúc nó sắp đóng cửa, nhòm thấy mãng cầu dai ngon quá, lâu rồi không được ăn, khéo cũng mấy năm rồi, quất hơn 1 kg, được 5 trái to to. ăn hết 3 trái rồi, ngon kinh dị. đã đời. rõ ràng ở SG sướng, thèm cái gì cũng có, chỉ cần đừng thiếu tiền. chẳng bù ở nhà. trái cây vừa mắc vừa ít loại.
mấy bữa trước làm cao lầu ăn, cao lầu thì ít, giá luộc thì nhiều. cao lầu khô nên phải ngâm trước rồi mới luộc, thịt xá xíu ướp trước với xì dầu, ngũ vị hương, muối và tỏi rồi xíu. bạn yêu cũng thích cao lầu, mấy bạn ở HA thì khỏi nói, lúc nào cũng thèm cao lầu nhưng chẳng mấy ai nấu. gái chịu khó lích kích chứ trai thì thôi, kiếm chỗ nào bán thì ăn cho nó nhanh. với lại phải mua cao lầu khô mang vô hoặc người nhà gửi vô cho. rau sống thì thôi, đừng bàn, ăn đỡ cũng được. ăn nhiều tự nhiên đau bụng cái đổ thừa cái bụng yếu. vô duyên chưa, tại thèm quá nên ăn cho cố vô rồi đổ hô.
- đọc cái tin ngắn nì thấy vô duyên ớn. có nhiều cái giai đổ thừa gái lắm nghe. nhiều thứ xuất phát từ tính ích kỉ, sĩ diện và cả vô trách nhiệm của mấy bạn. gái chấp nhận bị dụ dỗ nhưng rất ghét bị lừa dối. gái có thể mê muội trong giây lát (hoặc hơn) nhưng không phải đầu chứa đậu hũ không biết trăng nó khác đèn như nào. nên mấy bạn đừng có tưởng bở. gái nói thẳng nói thật thì kêu là ngộ sách, kêu là chắc từng trải quá rồi đây mà. gái thẳng thừng, gái cương quyết thì ức [chế] vì không hiểu sao nó có thể từ chối mình như dzậy? cũng nghĩ trộm "giả đò thấy ớn, làm ra vẻ cành cao đây mà". gái mà dễ dàng thuận tình thì kêu là hư hỏng, lăng loàng. bla bla bla... dù sao thì dù, gái vẫn phải tự biết bảo vệ mình khỏi những chú có đầu óc hũ l[đ]ậu như này, âm lịch như này, chỉ tổ hỏng đời. nhưng mà để biết đâu hàng thiệt hàng giả thì buộc lòng phải có thử và chấp nhận sai thôi, chứ đâu có dễ mà nhìn ra hàng thiệt?

tự nhủ 1: chết cha, chắc ngủ nhiều trong khi phải làm nên đâm ra căng thẳng òi. hehe.

tự nhủ 2: sắp tới đổi sang kiểu tóc này được hem ta? gần 1 năm òi chưa có thay đổi, thấy chán mình ghia.

6/7/09

thứ 2 ngày 6 tháng 7

- là ngày họp sơ kết 6 tháng đầu năm từ 9h đến 12h. mệt bã người, cũng nhiều chuyện hài hước, ức chế đang chờ ngày làm nổ tung cái phòng có 10 nhân mạng dù chẳng lúc nào tụ tập đủ trừ những ngày như hôm nay.
- là ngày cái chân trái bị trặc nặng, đau tê tái. vẫn ráng lếch đi ăn trưa, nói hăng say rồi đi sang nhà ông Huỳnh Công Minh để mượn một số hình và trò chuyện về NSND Phùng Há. nhưng bị leo cây và phải bò về nhà, hẹn sáng mai lại lên. xoa, nắn, bóp, dán Salonpas vẫn đau. đi cà nhắc, dáng vẻ mình có thảm hại không ta?
- ngồi cafe Highlands với T. lâu rồi hai đứa không nói chuyện. tự nhiên có một dạo thấy không thoải mái với nhau. T. không như mình, từ lâu luôn mong có một gia đình, một người vợ giỏi việc nhà để tề gia nội trợ, chăm con. T. muốn tìm được một người cùng quê để nếu T. chán SG thì cùng nhau về đó mà sinh sống những ngày nhàn nhã. bạn mình chẳng có ai cùng quê để giới thiệu cho T. và cũng chẳng có ai chịu ở nhà nội trợ và chăm con. có lúc, dường như giữa mình và T. có một thứ tình cảm vượt khỏi tình bạn, nhưng rồi, hình mẫu phụ nữ của bạn [và nhiều đàn ông Việt, châu Á] không phải là mình và T. thì cũng không phải là kiểu đàn ông của mình. và thế là chẳng thể tiến xa.
- nghe Are you lonesome tonight qua giọng của Norah Jones. da diết và buồn hơn bản gốc của Elvis Presley. lục tìm trong trí nhớ và cảm xúc xem mình muốn nghe giọng nói của ai nhất. chẳng một ai. muốn một vòng tay ôm.