Hiển thị các bài đăng có nhãn những hình ảnh điên rồ của đêm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn những hình ảnh điên rồ của đêm. Hiển thị tất cả bài đăng

5/12/10

tháng 12 và khát vọng có cánh


- chăm chỉ tập yoga
- tẩy 2 chú nốt ruồi :))
- khám và chữa cho dứt các cơn đau ở chân và lưng
- đi Hà Nội
- cười nhiều hơn mỗi ngày, bao gồm cả việc cười trước khi ngủ và thức dậy, lẫn lúc thần kinh căng nhất
- đọc sách nhiều hơn (tối thiểu 50 trang/ ngày)
- gạt bỏ vị trí ai đó thật sự quan trọng

là mục tiêu tạm thời nhưng có những điều sẽ duy trì đến tận năm sau. để sống nhẹ nhàng hơn.

gạch đầu dòng cuối cùng sẽ được thực hiện triệt để nhằm tránh tình trạng "ăn mày tình cảm". thiết nghĩ, sống mà không quá yêu thương một ai đó sẽ dễ chịu hơn, hoặc chí ít cũng kiểm soát được cái gọi là yêu thương kia.

sau một khoảng thời gian giao thiệp rộng rãi hơn trước, đi ra ngoài, trở thành một phần của đám đông nhiều hơn, tôi cảm thấy vô nghĩa và mệt mỏi. tôi thích một căn phòng nhỏ, có thể nghe, đọc, xem hơn là sự nhộn nhạo, đông đúc. hơn nửa năm qua đã như thế nhưng nay lại không muốn nữa. bây giờ hễ mở miệng, chắc chỉ có cười, vẫn sẽ giữ điệu cười giòn giã không mấy duyên dáng. xưa nay tôi không nhìn ngắm mình, giờ cũng chẳng yêu giọng nói hay điệu cười của mình. song tôi cảm thấy dễ chịu với chúng. không ghét chẳng yêu, dễ chịu. vậy thôi.


tôi thật sự muốn sống ở một nơi không ai quen biết mình, muốn hít thở một bầu không khí khác, sự mới mẻ cùng với sức ép phải hòa nhập để sống còn chắc sẽ cho tôi một sức mạnh. tôi muốn biết mình có thể làm gì khác ngoài những thứ bây giờ gần như trở thành phản xạ, muốn tư duy khác, muốn nói một thứ ngôn ngữ khác mà nếu không lao vào học hay vận dụng tất cả giác quan, tôi sẽ chết vì cô độc. tôi không muốn gặp những gương mặt quen thuộc, không muốn nghe những giọng nói mà cả khi đang ngủ tôi vẫn nhận ra. tôi muốn sống một cuộc sống khác. biết là khó khăn bội phần và sẽ có lúc tôi gào lên vì thèm sự thân thuộc nhưng thế còn hơn là cảm giác chán ngán đến tận cổ. tôi không vui với những cảm xúc đã cũ, chúng lặp đi lặp lại. tôi bị cho là tự làm khổ mình. âu cũng đúng. đã quá già để thay đổi chưa? tôi nghĩ là chưa, có điều, tôi chưa biết làm thế nào để thay đổi. vậy nên tôi muốn tránh xa những thứ mang đến cho tôi cảm xúc tiêu cực.

tôi muốn được bay. cùng với gió, mây, chim chóc ở trên cao, hẳn sẽ tuyệt vời và dễ chịu. giá mà mọc cánh và chỉ cần vỗ vài cái thật mạnh là đã không còn đứng trên mặt đất. giá mà có cái nút, chỉ cần bấm một cái là ký ức xóa sạch. thế là có thể làm lại từ đầu mà chẳng phải khổ sở tìm một nơi để sống khác đi khi tiền không có, trách nhiệm này nọ lủng lẳng trên lưng.

8/11/10

[ngày] chân không chạm đất

từ chối cơ hội được xem Nửa đời ngơ ngác (1), tối hôm qua, cốt để trả nợ đúng hạn và bởi sáng ra phải dậy sớm để lên Bình Chánh nhìn ngắm các em chân dài [nay lại càng dài bởi ai cũng diện một đôi guốc cao ít nhất 10 cm].


mang gương mặt người khác (2) vào giấc ngủ cùng phố những cửa hiệu u tối (3) mà đèn đường thì vàng vọt, mờ ảo hắt từ tít bên dưới lên đến tận cửa sổ tầng năm, len lỏi qua rèm cửa làm bằng vải bố màu rượu chát LaViña [sẽ được chén trong vài ngày tới]. và rồi khi gió trêu rèm, một điệu valse giã từ (4) diễn ra trên tường. cố dỗ dành bản thân, nguyệt đài (5) đẹp lắm, đến được đấy, ta sẽ thoát khỏi hoàn cảnh [hậu] hiện [đ]tại (6) chán chê, mỏi mệt. nhưng âu đó cũng là chuyện thường ngày ở huyện (7). ai mà không có những lúc nợ thì ngập đầu mà tâm trí thì như một cuốn tiểu thuyết (8) được viết bởi một người chân không chạm đất?


trên chuyến xe sáng nay, có những chuyện mà Nhóc Nicolas chưa kể và sẽ không kể [công khai] bởi có lúc nhóc nhắm hờ mắt thèm được nằm nghiêng (9) cho đỡ mỏi cổ và thầm hỏi, chuyện xưa kết đi, được chưa? (10). còn lúc này đây, nó tự hỏi mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình (11) rồi tự trào xin lỗi chịu hổng nổi (12). vậy nên, ngừng tại đây hỉ. :))


nghe như thể nghệ thuật hoành tráng (13), thật ra chỉ là xáo chộn chong [những] ngày [thèm ăn(14)] (15) mà thôi.


---

(1) Kịch được chuyển thể từ truyện ngắn Chiều vắng của Nguyễn Ngọc Tư. nghe đồn, cháy vé đến hết tháng 12.


(2) ---> (12), (14), (15): tên một số tác phẩm văn học, một vài trong số đó không được công nhận là văn học, nhưng kệ.


(13) một trong 4 tác giả của cuốn này là nhà nghiên cứu, phê bình, họa sĩ Nguyễn Quân - người vừa có buổi cafe sáng thứ 7 [thơm lừng các thể loại mùi khác, có thể không có cái thứ đăng đắng màu đen, khi pha thêm sữa thì nhờ nhờ] tuần rồi nhân dịp cuốn "Mỹ thuật Việt Nam thế kỳ XX" ra mắt.

mình không đi ,để dành thời gian chiều nghe xí xàm về phim tài liệu [cũng tại cái góc ngã tư Phùng Khắc Khoan với Nguyễn Đình Chiểu, vì lời hứa với bạn Light] trong cơn mưa xối xả [quên cả lối rẽ vào nhà tình nhân một thuở]. rồi lôi nhau ra Trương Định ăn bánh xèo, bánh căn, gỏi cá mai, uống trà đá [trên đường đi hết tranh [cãi]/ xe rồi thì xoa dịu cơn khó chịu [chẳng biết đến từ đâu] của bạn Mèo khi mình chỉ sai hướng hoặc nhớ nhầm đường. nối tiếp là sự tiếc nuối 60k để xem những clip được trá hình dưới cái mác phim ngắn của Future Shorts và như cái khăn - nhớ ai khăn vắt trên vai - mình gật gà gật gù trong cái ghế nhựa giả mây, nếu không có miếng đệm lót e rằng đít sẽ đau, lườn sẽ nhói. và nốt màn cuối, bánh Tiramisu xem các bạn trẻ chơi bài Uno, rú rít từng hồi và thi thoảng hoa tay múa chân. thế đấy, hết ngày thứ 7.

11/5/10

triết với chả lý 2


cuộc đời, về cơ bản, là buồn.

bia, về cơ bản, là thức uống lạnh khi trôi qua cổ họng và gây mát ở dạ dày. nhưng quan trọng hơn, bia khiến tiêu tốn một lượng nước sạch nhiều hơn bình thường.

nhớ, về cơ bản, là cảm xúc tích cực. nhưng kéo dài thì dễ gây ảnh hưởng đến tiêu hóa, tim mạch và cả quốc tế dân sinh - cụ thể là đám mối vừa được phát hiện trong nhà.

20/4/10

lẻn trốn




Có còn kịp không?
để em xếp va li trở về
cùng những lời cằn nhằn yêu thương
nước đến chân mới nhảy

(P.T.N.L)

ảnh: Poly; ấp Ánh Sáng, trung tuần tháng 4.


9/4/10

khi nào thì ta gặp nhau và rồi...






cầm cái danh thiếp của ông chủ Flower box trong tay và nghĩ: khi nào thì ta giáp mặt nhau? cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người xa lạ sẽ thế nào nếu như không bắt đầu bằng những câu hỏi? qua vài thông tin mà cô nhân viên cung cấp, tôi cảm thấy hiếu kỳ về anh chàng này. tò mò, đôi khi cũng mang đến vài điều thú vị nếu quyết định khám phá.

lần gặp gỡ đầu tiên của tôi với những người có một thời điểm gần gũi, gắn bó? một số nhớ, một số đã quên. từ lần gặp đầu cho đến lần thứ 2,

-có người mất cả năm. chẳng có lý do gì rõ rệt thì phải. có lẽ, đơn giản là chưa đến thời điểm thích hợp. đến giờ vẫn nhớ lần gặp đầu tiên ấy, ở đâu, ăn gì, uống gì, nói về chủ đề gì.

- có khi, chỉ mất 5 phút. vừa thả nhau về đến cửa nhà, lại ới nhau đi tiếp. ngồi ở một quán khác, lại vẫn là cà phê. ríu rít như chim và huyên thuyên như thể là bạn từ thuở nào.

nếu tính gặp nhau ở một kênh khác, gián tiếp như internet, điện thoại thì khó nhớ hơn nữa. trừ lần nấu cháo suốt 2 tiếng đồng hồ sau lần đầu gặp gỡ 30 phút trước đó trên Yahoo. tới bây giờ vẫn nhớ, hai đứa nói về đề tài gì, điện thoại nóng rãy ra làm sao. cả hai tháng sau đó, tối nào cũng ôm điện thoại để buôn dưa lê, cười khúc khích, có khi còn đọc sách cho nhau nghe, có lúc một đứa khóc một đứa chọc cho đứa kia khóc cho thật đã. rồi lúc mặt chạm mặt nhau, thấy ấm áp lắm, gần gũi lắm, chẳng có một chút khoảng cách nào. bởi lẽ hai đứa chưa từng cư xử theo kiểu thế giới mạng và thế giới thực là hai chuyện khác nhau.

những lần hiếm hoi hai đứa cùng ở một thành phố thì lê la đủ chỗ cốt để thỏa mãn ham muốn về sách siếc, phim phiếc, cafe, gái trai, rượu bia. đủ cả. tôi nhớ cái lần hai đứa chui qua khu Kim Liên lục lọi đống sách cũ rồi khuân về một núi, như thể đi buôn hàng lậu. hai đứa ra Hotline trên đường Trần Hưng Đạo ngồi. cười thỏa mãn, rồi chia sách để ký tặng nhau. bằng bút chì, bạn nhiễm từ tôi cái thói quen này. bạn thì ám ảnh một buổi trưa bạn làm xong, đèo tôi ra Cuối Ngõ, hai đứa uống rượu Sán Lùng [thì phải]. những tưởng sắp được ngồi với tôi, hai đứa sẽ làm vài chai rượu, lại cà kê dê ngỗng - bạn nói vừa nói lúc nãy - nhưng phải đợi đến tháng 10. khi Hà Nội vào thu, khi một rừng người đổ về mừng 1000 năm...

có những người dù chưa từng một lần gặp mặt trực tiếp nhưng nghĩ đến họ, tôi vẫn mỉm cười, thích thú khi chọn được một món quà nào đó, cảm thấy lo lắng khi chẳng nhận được tin tức từ họ.

tôi không biết cũng chẳng hỏi, ấn tượng đầu tiên của mọi người về mình cũng như hỏi chính bản thân về họ. chỉ đơn giản, trực giác sẽ mách bảo cho tôi, họ có thể đi chung với mình một quãng đường hay không và có họ trong đời là sự may mắn.

thỉnh thoảng, tôi vẫn cảm thấy hoang mang về các mối quan hệ, về những gì đã và đang diễn ra. cái thứ tình cảm đang lớn dần, tự dưng khựng lại rồi bắt đầu thối rữa. như sự mòn đi của đế giày, chẳng phải lúc nào cũng đùng một cái, mất tiêu cái đế, còn trơ khất mỗi phần thân. đôi lúc, tôi đánh hơi được điều bất thường, đôi lúc không. mà thật ra, có tài đến đâu thì cũng không đo được lòng người. đành chấp nhận: cái gì cũng có hạn sử dụng. tới một lúc nào đó tự dưng người ta ngãng nhau ra. đôi khi chẳng phải không còn yêu quý nhau nữa. đơn giản, tách nhau ra đi trên những con đường khác, thi thoảng liếc trộm nhau, cười một cái.


ảnh: Angelique chụp ở Flower box

12/2/10

sự thật là





sự thật là ai rồi cũng sẽ già. sự thật là không phải ai cũng chấp nhận chuyện đấy một cách dễ dàng, đặc biệt, phụ nữ. làm sao mà đón nhận quá trình lão hóa một cách bình thản nhất khi cảm xúc bị xơ cứng, những nụ cười, những lời nói dù không cố tình cũng như một phản xạ có điều kiện?

sự thật là có những thứ tự nhiên xộc đến, ùa vào làm rối tung mọi thứ chỉ trong một chốc và dù có muốn hay đã đủ kinh nghiệm để có thể chống trả thì cũng có lúc mất thăng bằng. tuy nhiên, nếu không có những thứ đột ngột đến [rồi cũng nhanh chóng đi, thi thoảng lại ợ lên như món bò hầm] đó thì cuộc sống này hỏi có gì vui?

sự thật là việc cảm thấy xót xa, lo lắng cho một ai đó trong nhịp sống hối hả và cái thế giới chẳng biết đâu là thật đâu là giả với muôn ngàn khuôn mặt nửa thật nửa đùa đôi khi trở nên ngớ ngẩn.

sự thật là chẳng có sự thật nào đủ tàn nhẫn bằng sự né tránh.

và sự thật là mình đã trở nên nhạy cảm với nắng từ lúc nào chả biết. cứ phơi nắng một chút là lăn ra ốm. mà khi ốm thì cấm có ngủ sớm được. hỏi thế có phải là bi kịch không cơ chứ?

cuối cùng, sự thật là mình đã và sẽ đạp xe trên phố từ giờ tới khi đi lại dù cho có ốm hay không. hehe.



31/1/10

không tưởng

Đặt cuốn Siêu hình tình yêu trước mặt, ngẫm nghĩ 1 lúc mới đọc. Kết quả được nửa trang thì bỏ luôn xuống. Dạo này, tự cảm nhận độ down của mình tăng theo cấp số cộng thì phải, nghĩ những thứ điên rồ, có những hành động điên rồ. Nhất là vào ban đêm, những đêm khổ ải và nặng nhọc, đêm ngầy ngật lan toả chỉ đủ để đỏ điếu thuốc. Ấy vậy mà vào thời gian ban ngày, chúng ta vẫn phải đeo một thứ mặt nạ. Phải. Tớ đọc blog bạn Imagine có nhắc tới mặt nạ. Nhưng thứ mặt nạ mà tớ cảm nhận lại có chút khác biệt so với thầy bạn và bạn. Mặt nạ của tớ là những gương mặt trắng toát và không xúc cảm, dù đủ cả mắt, mũi miệng. Tớ ghê rợn những người đeo mặt nạ, tớ sợ hãi những con người hàng ngày vẫn đeo mặt thứ mặt nạ nhạt nhẽo ấy mà không biết, tớ thấy thương cho chính bản thân mình. Bởi chính tớ cũng đang đeo một thứ mặt nạ và tầm thường như bao người khác. Những người tầm thường hàng ngày đeo mặt nạ nhạt nhẽo.

Có những thứ ban ngày ám ảnh ta trong những thời điểm nhất định, khi mắt bạn, tay bạn, tai bạn chạm được vào thứ quen thuộc, cảm nhận được cái sự lạnh lòng, rung rung mà giác quan qua tiếp cập được các nơ rông tín hiệu truyền lên các bán cầu não để xử lý thông tin. Đêm. Đêm bắt đầu từ khi nào? Phải chăng là sau khi những con người hạnh phúc đã đi ngủ hết, khi mà bói cũng không ra một thứ ánh nắng tự nhiên, có khả năng kích thích cơ thể sản sinh vitamine D giúp chống trầm cảm? Không. Đêm là khi người ta cảm thấy khoảng thời gian bạn đang hít thở, khoảng không gian bọc quanh bạn như kén trở thành những thứ mà bạn gọi là ĐÊM. Tức là khi đó, bạn thật sự muốn tan vào ĐÊM, dù với người khác hoặc chính bản thân bạn, những người đeo mặt nạ tầm thường ấy, nghĩ đó là ĐIÊN. Đêm khiến những cảm nhận ám ảnh tinh thần bạn ban ngày trong từng thời điểm trở thành nỗi sợ hãi, sợ hãi vì sự hiện hữu không ngừng, không bao giờ ngừng lại, nó lặng lẽ, xâm nhập, làm máu bạn cuộn trào andrenaline, dồn gấp lên não, tạo một áp lực, áp lực vô hình khiến những nếu nhăn trở nên dị hình, dúm dó. Và tớ gọi đó là một hình ảnh siêu thực. Đêm khiến mọi giác quan của bạn trở nên vô dụng, tầm thường, hay nói cách khác, bạn cảm nhận nỗi sợ hãi của đêm theo một giác quan khác, rất khác so với những thứ tầm thường mà người bình thường đều có, tớ tạm đặt tên giác quan đó là Nỗi Nhớ.

Khi Nỗi Nhớ va chạm vào Đêm, hoàn toàn không có một âm thanh và hay ánh sáng gì thoát thai ra cả. Mọi chuyện diễn ra cứ như thể tự nhiên nó phải vậy, không lễ cầu siêu hay Bậc chí tôn nào thay đổi được. Tớ ghét những gì không có sự mơ màng. Tớ ghét Nỗi Nhớ. Tớ muốn nó thoát ra khỏi Giấc Mơ. Tớ ghét Giấc Mơ. Tớ lại ghét những gì mơ màng. Thật mâu thuẫn. Con người thường tự hào chúng ta là động vật bậc cao nhất, so với tất cả các loài khác. Bởi chúng ta có Tư Duy. Tôi sợ hãi cái Tư Duy đó, vì nó có một đứa con. Đứa con đó tớ cũng tạm thay bậc sinh thành ra nó, đặt tên là Nỗi Nhớ.

Tợ sợ hãi. Thực sự lúc này cảm thấy mình chả là ai, chả làm được gì, bất lực, đến làm một con chó cũng không được. Chó. Khi sinh ra thì được mẹ nó liếm láp, bảo vệ, được con người cưng chiều, ôm ấp. Lớn lên, trưởng thành, đến mùa thì giao phối đi tơ. Sau đó, nó kết thúc cuộc đời trong một cái nồi có hình thù một bọc nước ối. Con người ngon lành ăn phần thịt nhiều đạm của nó và vứt những mẩu xương không thể nhằn hay mút mát được chút tuỷ sống còn sót lại, cho một con chó khác, đang chầu trực dưới gầm bán, gầm ghế, hoặc ngồi cách xa cái bàn và ghế với một tầm đủ để con người vứt cái mẩu xương không tuỷ và đẫm nhầy nước bọt con người cho nó. Con chó chờ ăn đấy đang mơ sự giải thoát cho đồng loại của nó. Và tớ cũng đang Mơ. Tớ Mơ mình là con chó.

Bạn. Bạn từng nói rằng giá như chúng ta có thể nói được tất cả những gì suy nghĩ với người khác, để hiểu nhau hơn, có phải là mọi việc trở nên đơn giản không. Uh, tớ cũng mơ một thế giới như thế. Nhưng tiếc là những Giấc Mơ bao giờ cũng bắt đầu bằng cụm từ mặc định: Giá Mà... Giá Mà và Nếu Như liệu có phải cùng một thứ ý nghĩa không nhỉ? Nếu như tớ có thể là Con Chó. Con Chó sẽ tự nguyện nhảy vào tử cung mẹ và vào nồi hình nước ối để siêu sinh. Và tớ cũng gọi đó là một hình ảnh siêu thực.

Tóm lại, những hình ảnh siêu thực đẹp nhất khi người ta có suy nghĩ siêu thực, hơi thở siêu thực và tình yêu siêu thực. Tiếc đó lại là một Giấc Mơ. Tơ mơ một giấc mơ có thực. Giá Mà mọi giấc mơ đều không bắt đầu bằng cụm từ mặc định Giá Mà. Nếu Như những gì huyền ảo đều đẹp thì André Breton xứng đáng là giáo chủ siêu thực và là Bậc thánh vĩ đại nhất trong những người tu duy siêu thực, bởi bản thân những gì huyền ảo đều chứa Giấc Mơ, và bản thân Giấc Mơ đã chứa đựng trong nó những yếu tố cấu thành nên Siêu Thực. Tôi ghét Siêu Thực. Tôi ghét Giấc Mơ. Tôi ghét Đêm. Tôi ghét chính bản thân mình. Tôi cũng muốn mơ màng nuôi cừu và đếm số lượng đàn cừu trong đêm như bạn Thythy. Tôi cũng muốn cho lai giống giữa con cừu và cuộn len. Tôi ghét những gì tôi ham muốn. Tôi đang tham lam, mong muốn những thứ mà có thể chẳng bao giờ thuộc về tôi, của riêng tôi.

Bạn. Bạn từng nói muốn có một người của riêng mình. Và tôi cũng mong muốn một điều tương tự. Nấu ăn, trò chuyện, xem phim, nghe nhạc, đọc sách và have baby. Chỉ tíêc Giấc Mơ là một phần của Siêu Thực. Và Siêu Thực thì cũng như tên gọi của nó, huyền ảo. Thực sự Huyền ảo. Và tôi cũng có thể nói như André Breton: Chỉ có cái huyền ảo mới đẹp. Và Em ... liệu có phải là một hình ảnh Siêu Thực và chỉ tồn tại trong Giấc Mơ? Tôi thật sự thấm thía câu này và tôi sợ hãi nỗi ám ảnh mà nó đang lẳng lặng chiếm hữu trong Giấc Mơ: "Thời gian là gì? Nếu ai hỏi tôi như vậy, tôi biết, nhưng nếu phải giải thích nó, tôi sẽ không biết nữa"./.

(Tặng những ngày mất ngủ và những hình ảnh điên rồ của đêm)

TIME

----

vì một vài lý do, post lại bài này được bạn viết cách đây hơn 3 năm.