Hiển thị các bài đăng có nhãn nhạc nhẽo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhạc nhẽo. Hiển thị tất cả bài đăng

16/9/13

chuyện cuối tuần


1. tui thường hổng thích nhạc dance, chắc tại bị già trước tuổi. haha. nhưng sau khi hì hục mấy hôm nay và chiều nay xong event ra mắt MV Có Bao Giờ Anh Nhớ - nhạc phim Tiền Chùa thì replay hoài bài này nha.

thích MV này vì được kể như một phim ngắn. ý tưởng khá thú vị. chuyện kể về một cô gái và một chàng trai. hai người gặp nhau một cách tình cờ nhiều lần, dẫu để ý nhau nhưng không ai chủ động bắt chuyện, chủ động làm quen, cứ nhìn lén lén nhau. nhưng trong trí tưởng tượng của mỗi người họ suy nghĩ… có nên không? nếu đến với nhau thì mọi thứ có tốt đẹp không hay cuối cùng sẽ bị thất tình? hai nhân vật này cứ đi theo nhau mà không gặp nhau, cho đến lúc cuối quyết định sẽ “bước một bước” thì… cơ hội đã biến mất rồi.

nghe kể, ý tưởng này được đạo diễn MV Phan Gia Nhật Linh đưa ra sau khi đạo diễn phim Tiền Chùa – anh Thiện Đỗ chọn bài hát mới của Lều Phương Anh cho một cảnh trong phim. cả đoàn phim Tiền Chùa đã được nghe bản nhạc dance Có Bao Giờ Anh Nhớ này cho suốt một ngày mà không ai cảm thấy chán. giờ thì tui hiểu vì sao lại như vậy rồi. haha.

2. nhắc tới nhắc lui 2 chữ Tiền Chùa thì phải show trailer của phim này luôn ha. đảm bảo hài  nhưng không nhảm! trailer đây. thêm poster của phim này.




Đạo diễn của Tiền Chùa là một Việt kiều Mỹ. Sinh ra tại Đà Lạt, Thiện Đỗ sang Mỹ định cư cùng gia đình vào năm 1975. Anh đã từ bỏ vị trí giám đốc sáng tạo trong một công ty quảng cáo lớn tại San Francisco để đến với điện ảnh - tình yêu mà anh ấp ủ suốt một thời gian dài. Điện ảnh với Thiện Đỗ là những ngày hạnh phúc vào dịp cuối tuần bởi anh thường được bố dắt đi xem phim, chính bố là người đã nhen nhóm ngọn lửa mộng mơ một ngày nào đó làm phim của con trai nhưng phải nhiều thập niên sau đó ước mơ mới trở thành hiện thực.




Thiện Đỗ tự học làm phim. Anh học bằng cách xem đi xem lại những bộ phim của những đạo diễn lớn rồi anh đọc kịch bản, phân tích xem vì sao phim này khác phim khác, tìm ra phong cách kể chuyện của đạo diễn này khác đạo diễn nọ ra sao. Trước khi ngồi vào ghế đạo diễn, Thiện Đỗ từng đảm nhiệm vị trí hoạ sĩ thiết kế trong đoàn làm phim, là phó đạo diễn cho một số TVC quảng cáo - đó là khoảng thời gian anh học được công tác đạo diễn từ thực tế, học được cả công tác sản xuất.



Tự nhận xét về mình, Thiện Đỗ cho hay: “Tôi làm gì cũng chậm, không làm được hai thứ một lúc.” Đó cũng là cách anh lý giải cho việc thai nghén và hoàn thiện kịch bản Tiền Chùa (Funny Money) trong 2 năm rưỡi. Ý tưởng của bộ phim đến trong một bữa ăn tối lãng mạn với vợ, khi bà xã anh phát hiện một tờ tiền bị rách góc và không ai chịu nhận dù đã thử nhiều cách khác nhau.

3. sau 10 ngày ngập mặt với công việc, sắp có 1 tuần ngày nào cũng cuối tuần và ăn những món này rồi! là lá la.


canh ngót cá bã trầu


bánh bột lọc


mỳ quảng gà


mỳ quảng chay.

26/8/13

nỗi buồn mùa hè

1. mùa hè sắp trôi qua và nỗi buồn vẫn ở đó, lưu luyến không rời dù mình muốn chia tay. quá khứ và hiện tại có một sự liên kết chặt chẽ mà thông thường mình khó nhận ra bởi những vội vã, gấp gáp của cuộc sống là bức màn sương dày đặt khiến ta u mê, mụ mị. niềm vui, nỗi buồn, thất bại, thành công... những cặp đối lập đó rất có thể tạo nên một con người mới chỉ trong một sớm một chiều. nhưng cuộc sống không phải và không nên là một hay nhiều giấc mộng ngắn, dài. mình nào có quyền được toàn quyền quyết định sự hiện hữu hay biến mất của mọi sự, có bất chấp mọi thứ thì cũng chỉ ngừng kết nối với thế giới ở một vài kênh nào đó mà thôi. và quả thật, nỗi buồn hay niềm vui nào rồi cũng qua, khác chăng niềm vui không để lại sẹo. mọi thứ rồi sẽ tàn úa theo thời gian, con người sẽ đổi thay, hi vọng gì ở tương lai, chỉ nên tận hưởng hiện tại để không phải ngoái nhìn lại quá khứ với vẻ nuối tiếc.

2. cô Lana Del Rey với album Born to Die đã là sự lựa chọn cả tuần nay. thiệt ra trước khi xem bộ phim The Great Gasby tui chẳng để ý mấy đến cô nàng [sinh năm 1986 nhưng mặt chích botox cứng ngắt] làm nhiều người nổi da gà với bản Young and Beautiful này. tui không yêu tác phẩm của bác Baz Luhrmann nhưng tui thích phần phục trang và âm nhạc cùng vẻ đẹp của em Carey Mulligan. [tui từng muốn có những mái tóc ngắn kiểu của em Carey, đáng tiếc cấu trúc tóc của người châu Á và châu Âu khác nhau nhiều quá lại thêm tóc tui nhiều hơn tóc em Carey nên không đua đòi được.] nói như tác giả của bài viết này thì Lana Del Rey khiến người nghe phiêu bồng trong không khí của sự xưa cũ, u ám nhưng vô cùng quyến rũ. một người tui quen nói, Adele khiến người ta có cảm giác u sầu và muốn chết. với tui chỉ đúng vế trước. nhiều người khác phản đối ý kiến của bạn kia, rằng Lana Del Rey mới mang lại cảm giác muốn giải thoát khỏi tột cùng của sự đau khổ. tui lại thấy chưa chạm được ngưỡng đó. âm nhạc của nàng mới chỉ làm tui nhún nhảy một chút, nhoẻn miệng cười khi đi trên đường hoặc thoáng nhíu mày khi chiêm nghiệm ca từ.

nhưng đã có lúc nàng làm tôi rơi vào trạng thái trống trải đến mức cảm thấy có cả một hố đen trong tim mình. à, without you chính là bản nhạc đó. nó khiến tui nhớ đến vào một buổi sáng cuối tuần, khi nhìn sang khuôn mặt bên cạnh và tim nhói lên: Boy, you're so dope, Your love is deadly. cảm giác vừa thương vừa giận rồi chuyển sang trống rỗng thật chẳng phải là điều ngọt ngào mà lẽ ra mùa hè nên chứa trong nó. Và vì Summertime is nice and hot, and my life is sweet like vanilla is nên chúng ta tạm biệt nhau bằng một nụ hôn chẳng biết bao giờ mới có dịp trao lại.

9/10/11

cô đơn

tựa của những giai điệu - ca từ mượt mà của Nguyễn Ánh 9 ấy như cơn mưa chiều chảy mãi vào hồn tôi. ri rỉ, không gây nhức nhối, chả gây phiền não, chỉ là một cái gì đó bàng bạc, lững lờ trôi. tôi thích bản Hà Trần hát.


Hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay giữa trời nắng ấm.

Hạnh phúc như sương ban mai long lanh đầu cành lá thắm.

Tình yêu một thoáng lên ngôi, nhẹ nhàng như áng mây trôi, dịu dàng như ánh trăng soi êm êm hương yêu, dâng trong hồn tôi.

Nghe như chim ngàn phiêu lãnh theo mây trời lang thang rong chơi cùng năm tháng.

Ôi đêm đêm cùng tiếng hát cho vơi niềm thương nhớ còn gì cho ước mơ.

Người hỡi cho tôi quên đi bao nhiêu kỷ niệm xa xưa, người hỡi cho tôi quên đi bao nhiêu mộng đẹp nên thơ.

Tình yêu đã chết trong tôi, nụ cười đã tắt trên môi, chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi, cô đơn, bơ vơ.

Tiếng hát lạc loài.

mọi thứ tự dưng trở nên vô nghĩa, không chút hứng thú, không tìm thấy mục đích. khủng hoảng tuổi 30 ư? liệu có phải?


4/9/09

to blossom blue




tối nay buồn.