Hiển thị các bài đăng có nhãn kỉ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kỉ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

11/8/13

"cuộc đời là những chuyến đi"




cái này được đặt tên là "cuộc đời là những chuyến đi", tên nghe sến rện vậy là bạn thân nó nhìn thấy hình thì buộc miệng nói vậy chứ với tui chỉ đơn giản là creative board. chung quy là tui muốn có cái để nhắc nhở mình phải động não, động tay động chân và cũng là cho cái nhà thêm mảng màu đặc biệt. ý tưởng đến khi tui đọc cuốn sách Óc sáng suốt của Nguyễn Huy Cần - Thu Giang, NXB Trẻ và cộng hưởng với cái đầu điên rồ của tui. cuốn sách này cần thiết cho tui vì tui nhận thấy mình cần thuật tập trung, sắp xếp thời gian, tổ chức công việc và quản lý trí tưởng tượng. sách này được tặng, một chị biên tập viên của NXB tặng. tui chưa viết được cái thư cảm ơn chị ấy nữa. thiệt tệ ha. tui hoàn thành cuốn này ở Bali hồi tháng 3, ngồi ở một quán ăn trong con đường nhỏ Dewi Sita thuộc Ubud vẽ sơ đồ tóm tắt cho các chương, còn đọc dằn dai ở Agasoka Bungalow trên đường Monkey Forrest. 

tui làm cái bảng này trước khi tui quay lại Bali lần thứ 3 hồi tháng 5, sau khi tui cắm mặt cắm mũi vì vụ có tên "Voyage à Cannes" do YxineFF phối hợp cùng Rémy Martin tổ chức với khách mời danh dự là đạo diễn Trần Anh Hùng. mọi người có thể xem ở đây: yxineff.com hoặc cập nhật thêm thông tin và hình ảnh ở: https://www.facebook.com/yxineff

cái bảng này được hình thành nhờ sự trợ giúp nhiệt tình ở phần chọn vật liệu và khoan, gắn lên tường bởi bạn ấy. tui là người chỉ đạo các phần còn lại từ sơn phết cho tới dán cái gì lên. dĩ nhiên, vì nó là của tui, ra đời bởi tui mà. :)) nói chung là nhiều hồi tui cũng không hiểu vì răng mà mình lạ như ri hết á! Nàng hay nói: trời ơi con tui, chỉ có nó mới nghĩ ra mấy cái trò mà tui hổng nghĩ ai có thể bày ra được, lạ nhứt là nó không có sợ tiếng đời ra vô. trời ơi, lo tới cái đó thì chắc mặc quần xi líp màu gì cũng phải lo quá! (mà giỡn, vụ này là phải lo à, mặc hổng đẹp đống bên ngoài đẹp cỡ nào cũng tè le hết ráo!) 

chính bởi vậy, hồi tui đi lòng vòng, tui rất dễ làm người lạ, có cả mấy bạn bán buôn những sản phẩm tự làm kỳ kỳ nhiệt tình chỉ dẫn cách làm, rồi cả mẹo để làm cho đẹp cũng nói luôn. khỏi phải thưa là tui thấy vui cỡ nào. thêm nữa tui có thiên hướng điên điên vì môi trường, cái gì thấy xài hao mẹ thiên nhiên là tui nhảy dựng nên nhiều hồi cũng hơi nhục vì người ta nhìn mình kỳ kỳ rồi khẳng định "mày là người Nhựt!" 

postcard, chắc nhiều lần tui thể hiện tui khoái cái trò nhận và gửi postcard rồi hen. nhưng tui còn khoái đi và tự gửi postcard cho mình nữa kìa. đi về ba đời rồi mà postcard cứ rề rề, từ từ mới gõ cửa cũng vui, nhứt là đọc lại mấy dòng cảm xúc chính mình ghi trên đó, tại thời điểm, nơi chốn khác mang lại cảm giác khó tả, như nhắc nhở phải đi, phải mở rộng trái tim, mở to mắt và hỏi nhiều, nghe như uống lúc khát. thiệt tình tui không có cảm giác ghen tị với người đẹp hay giàu bởi hai thứ đó ngoài tầm với, tui chỉ ham muốn được đi khi được nghe những điều thú vị từ bạn bè mình sau mỗi chuyến đi của họ. 
bạn ấy đi Ý, gửi cho cái postcard đẹp muốn xỉu luôn, trời ơi, sao tui đi lùng mà hiếm khi nào tìm được cái postcard nghệ thuật như vậy chớ? thiệt là hận quá đi! nghe bạn ấy kể về mấy cái bảo tàng, mấy festival về công tác tổ chức, mức độ hoành tráng với ngồn ngộn thông tin là não tui bị kích thích dã man. hic. 

người ta hay nói đứa nào có nốt ruồi ở chân thì đi nhiều, tui hổng có nốt ruồi ở chân nên tui hơi lo, lỡ đâu tui chỉ đi ra đi vô đi tới đi lui thôi thì sao? hụ hụ. bàn chân này có 2 cái sẹo.
1 ở chân phải - đo đường dốc ở Bali hồi năm ngoái, tới giờ hết đau rồi nhưng sẹo vẫn ở đó để nhắc nhở mỗi lần đổ dốc là sợ. cái sẹo này từng làm tui mất nửa năm không mang giày pump được vì ngay chỗ khớp của ngón cái, cũng hận lắm á, tại điệu mà bắt mang sandal với đế bằng hoài chịu sao nổi. nhưng giờ thì ngon rồi, ơn trời cũng đáp lại nỗ lực giữ gìn cứu chữa của tui nên em sẹo hổng có đen thui, hổng lõm chẳng lồi, bằng thứng à! nhìn xa xa hổng có thấy, dí mắt vô trừng trừng may ra. 
1 ở chân trái, ngón trỏ, bị cái tấm thiếc làm cái bảng ở trên cắt ngọt xớt khi bạn ấy tháo dây cột. nhoằng 1 cái chưa đủ chớp mắt thì máu me đầm đìa ngón chân, nhỏ xuống nền nhà coi thấy gớm. mà cũng gan, tự xử chớ không đi chích ngừa uốn ván. chân vầy chứ cũng chạy tá lả mỗi khi làm sự kiện với YxineFF. hồi chân phải, ngón cái bị bật móng, bó chặt rồi chạy cho lễ trao giải 2012 hơn 1 ngày, cà nhắc tuyển và huấn luyện tình nguyện viên cho YxineFF. tới cuối ngày mở ra làm thuốc thì mủ đóng 1 lớp dày cui, vàng ruộm như nghệ luôn. lỳ thiệt chớ! cũng may là cơ địa cũng thuộc dạng hiền (tui hiền mà!), bó thêm hành mọi (loại màu tím, không ăn được thuộc loại kháng sinh thuốc Nam) chừng 1 tuần khi về với Nàng thì ngon lành. có điều phải mất hơn nửa năm thì móng ra mới bình thường, giờ như trong hình, nhìn chắc chắn hổng biết ẻm từng dựng đứng 90 độ, máu trào ào ào, Nàng bắt phải bẻ cụp lại, ấn xuống nếu không muốn cái móng mới nhìn thấy gúm. nén đau, con nhỏ đã hoàn thành nhiệm vụ và quả thật, cái gì cũng có giá của nó. móng mới ra có cái móng cũ đã hư ở trên che chắn nên mới hổng có lồi lõm. 
nói vậy chớ tui còn nhớ, hồi tháng 3, tự nhiên một buổi sáng thức dậy trong căn phòng mái lợp bằng lá dừa, xung quanh khỉ nhảy rầm rầm lên mái nhà, lên ban công, ngồi lột chuối vừa ăn vừa nhìn tui qua khe cửa hẹp đầu giường bỗng... gót chân trái quất cái bụp vô ngón chân bị thương. móng rớt cái bặt ra, lộ nguyên lớp móng mới còn mềm 1/3 hồng hào dễ thương nhưng mềm oặt, tắm rửa, kỳ cọ là ẻm nhũn ra. khỏi phải nói, tui lo cỡ nào nha. mặt mũi hổng có ngon lành gì rồi thì tay chân (nhất là móng) cũng phải trắng trẻo nguyên vẹn cho đỡ nhục chớ. vậy là tui gào lên với Nàng, Nàng trấn an, giờ con xinh hơn hồi nhỏ nên không có sao đâu. chịu nổi hông! nhưng nói chung là gốc móng mạnh khoẻ và được dưỡng tốt nên từ từ em ấy cũng ngon lành như tui muốn, mới được chừng hơn nửa tháng thôi hà.




9/8/13

bánh bèo


lần thứ 3 trở lại Ubud, thành phố với những nét truyền thống của người Bali vẫn được giữ gần như nguyên vẹn.
lần nào cũng phải ghé qua đây hoặc uống cốc trà hoặc ăn một món ăn thanh đạm làm từ mọi nguyên liệu được trồng trong vườn nhà của nhà hàng này. bạn chủ nhà hàng khá vui và duyên chơi được nhiều loại nhạc cụ truyền thống, nói tiếng Anh thần sầu tán gái cũng rất kinh. ở đây mình gặp 1 bạn người Úc, bản làm mình nhớ bản thân một thời nào đó. trò chuyên thật là vui nhưng mình cũng hơi xấu tính nghe chuyện gì nghịch tai thì chọc bản mồm chữ O mắt chữ A.

rời Bali, mình ghé qua Sing chơi với cậu bạn thân đang đi sứ ở đây. trời thì nóng mà mình thì ưa lang thang nên hai đứa đã vác xác đi tùm lum. Sing không phải là nơi mình muốn lưu lại lâu chỉ đơn giản không khí thành phố vô trùng không gây cảm hứng. chắc giới hạn của mình là 3 ngày ở Sing quá! hic.




trước khi quay lại Indo, Sing mình đã thò mặt qua Thái. chuyến này đi theo 1 dạng khác, được chăm sóc chu đáo đến tận răng bởi một người bản xứ làm dâu đất Việt. thạc sĩ tâm lý ở Anh nên cực kỳ tâm lý, bạn ấy là chủ của thương hiệu It's Happened To Be A Closet ở 89 Mạc Thị Bưởi, Q1 mấy năm nay. người Thái có ý thức xây dựng hình ảnh dân tộc và tự nguyện giúp đỡ đồng báo mình rất cao. có dịp làm việc với các bạn Thái sẽ thấy rõ điều này.
trong hình, mình cố gắng đẩy cuộn rơm ở Swiss Sheep Farm ở Cha-am - Hua Hin, khu này được xây mới dành cho các đôi tình nhân tới tận hưởng không khí lãng mạn.

nhỏ em đã lên xe bông được 3 tuần. mình hơi bận nên chỉ có thể vác bánh trái, hoa ở SG về nhà cho nó giữa đêm hôm trước để sáng mai rước dâu. cái hình chụp thiếu 9 cái lon được sơn 5 màu mà mình tranh thủ phá giữa những lần bận rộn. treo lon, cột bong bóng vô xe bị thiên hạ nhòm ngó, la hét quá trời, mà kệ chớ. 5 đứa ngồi trên xe cười ha hả là đủ rồi.
Bonus một thứ mà chắc chỉ những ai quan tâm tới phim ảnh mới biết là cái gì và đoán được vì sao nó trở nên quan trọng với mình. :)


3/7/12

khi ta bị mưa giam chân

Sài Gòn đang ở giữa mùa mưa. ngày nào ông trời cũng trút xuống hàng khối nước có khuyến mại tí sấm sét cho thêm phần hoành tráng. bị kẹt lại giữa những cơn mưa - bất chợt hoặc được báo trước - tui thường đọc sách uống trà. tui chỉ thích loại thức uống truyền hơi ấm từ khi tay chạm vào bình trà, ly trà rồi cùng với mùi thơm phủ đầy  vòng họng, tiến thêm một bước xuống cổ họng, đi qua thực quản trước khi đến dạ dày rồi toả ra khắp cơ thể trong cái ẩm ướt, lành lạnh của những ngày mưa, đặc biệt những buổi chiều - tối. MOF có loại trà gạo rang, vị ngọt dịu, cả mùi cũng dịu - tui không thích mùi trà quá nặng nên tui ít uống loại Lemongrass mang về từ Bali. tui thích chè xanh cũng cùng lý do trên, ngày uống chừng gần 1lít chè xanh tự hãm. bạn tui ở Đức về có mang một vài loại trà, mùi vị cũng khác đặc biệt, hơi chua và thơm. bữa nào quởn, thức dậy sớm hoặc trời mưa thì tui lôi ra uống. tui không thích trà được ướp hoa lài, cũng không ham ướp sen. tui thích mùi nước đậu ván dù không thích chè đậu ván.


nếu ở nhà, uống trà đọc sách thì sẽ thêm vài bản nhạc, dạo này tui hay nghe Yurima. ở quán cafe hay chỗ nào đó trú tạm thì tuỳ hỉ của chủ quán, gặp được nhạc hay thì thích, không thích bật kho nhạc trên iphone vậy. :) toàn nhạc phim thôi, mà hình như chả có phim nào tươi vui cả. haha.

lần gần nhất bị mưa giam chân bên ngoài là thứ 7 tuần rồi, ngày cuối cùng của tháng 6, ngay sau khi xem xong The Amazing Spider-Man. tui thích bạn Andrew Garfield từ hồi Social Network, càng thích ở Never Let Me Go. bản khiến các nhân vật của bản có cái nét đáng tin, đáng yêu, một sự thành thật không lẫn được từ trong đáy mắt. nhiều người không thích phiên bản người nhện này của Marc Webb vì sến quá do đất cho mấy chuyện tình cảm tuổi học trò nhiều. nhưng tui tin, ai thích (500) Days of Summer của gã đạo diễn sẽ tròn 38 tuổi vào cuối tháng 8 tới thì sẽ thích anh người nhện Andrew. đồ hoạ phim này đẹp - vẫn giữ chất như 500 days, mấy cảnh 3D thì ít nhưng đáng. em Emma Stone xinh ha, có điều tui đánh giá ẻm trong phim The Help cao hơn phim này.

nói tới phim, tui nhìn trời vầng vũ mấy tiếng trong MOF với cuốn The Film Club của David Gilmour - bản tiếng Việt có tựa Cha, con và những thước phim. cuốn sách như cuốn hồi ký, kể lại một quãng thời gian một người cha ở cạnh đứa con đang tuổi dậy thì bỏ học, đối diện với chuyện thất tình, khám phá khả năng, dính vào thuốc phiện, bia rượu, thuốc lá, loay hoay tìm hướng đi cho tương lai... sợi dây người cha dùng để níu đứa con ở trong vòng tay mình là những bộ phim, những cuộc chuyện trò có lúc không khoan nhượng. sự thay đổi, bước chuyển biến tích cực của cậu con trai cùng những thước phim và những va vấp, đau khổ làm người cha hạnh phúc. tui tin, người cha nào cũng sẽ có cảm xúc đó. và đứa con nào cũng sẽ hạnh phúc nếu được chia sẻ với cha mình những khó khăn, bế tắc.

tui đọc sách, tui nhớ những ngày nước lũ tràn vào nhà, lớn dần theo từng phút, từng giờ. dọn dẹp nhà cửa ổn thoả, ba bật phim bộ kiếm hiệp HK, hai ba con, mỗi người một cái ghế, ngồi thu lu trên cái cọc giữa mênh mông nước chăm chú coi, vừa coi vừa bàn luận. tui hồi đó chắc đã ngót 20 năm về trước. vì tivi hồi đó còn to đùng, bọc gỗ xung quanh, phim bằng băng, chưa có đĩa như bây giờ. tui nhớ, hai ba con dán mắt theo series phim The Net trên VTV1 hồi năm nảo năm nào lúc cả nhà chen chân trên gác gỗ giữa đống đồ khuân từ dưới nhà để nhường chỗ cho nước lụt ngự trị. tui không biết ba tui còn nhớ mấy chuyện này không, chắc là không, nhưng tui thì nhớ. nhớ như in cái cảm giác cha con gần nhau biết mấy, nhớ đến rơi nước mắt. đọc đến đoạn David cảm thấy buồn, bồn chồn không yên khi Jesse tuột khỏi vòng tay của ông. nỗi hoang mang, lo lắng không biết con mình nghĩ gì, làm gì đó, chắc ba tui cũng từng trải qua. ở ông chắc có thêm sự tò mò, háo hức khi nghe bạn bè hỏi về một vài thước phim được chiếu trên tivi mà họ khi xem credit đã phát hiện ra con thằng bạn. ông đã nằn nì đôi ba lần để được nói về chuyện đó. tui đã muốn ông được tham gia, xem tui làm một bộ phim, hoặc chí ít thì cũng cùng ông ra rạp xem phim, rồi cha con uống bia, nói về bộ phim. nhưng  ở quê, điều đó khá khó. cuốn sách làm tui nhớ ông già, người tui giống nhiều hơn, người mà tui có thể chia sẻ mấy chuyện khó hiểu duy nhất trong gia đình, họ hàng và ngược lại. có điều, chúng tôi đã xa nhau từ trước khi tui 15, xa về tinh thần và khó mà san lấp khoảng cách được.

13/2/12

tui sẽ [không] yêu bạn mãi mãi


mấy nay tui ít dòm ngó tin tức, cho tới khi fb rộ lên stt về tin Whitney Houston chết. nếu không có ngày 11.2.2012 thì chắc những kỷ niệm và hình ảnh về một người bạn trai thuở 16 cũng chẳng ùa về.

hồi đó tui chẳng biết Whitney Houston là ai đâu, tại bạn với cây đàn guitar thủ thỉ vào tai tui "I will always love you". rồi bạn còn chép lời bài hát vào trang giấy học trò đưa cho tui. sau đó là thêm một số bài hát khác, không ít bài thơ nữa.

hồi đó, tui không nhớ, tui có tin lời nói mà bạn mượn giai điệu, ca từ của W.H để nói không, chỉ nhớ rằng, lúc đó rất vui. niềm vui trong trẻo như sương ban mai, thanh mát như những giọt nắng đầu tiên của ngày.

rồi theo thời gian, chỉ còn W.H đồng hành cùng tui. dĩ nhiên, vài năm trở lại đây tui cũng không thường lui tới với W.H. tui có những mối quan tâm khác, dành mọi đam mê cho nó. cái mới bao giờ chả hấp dẫn và lôi cuốn, cho đến khi trở thành... cũ.

W.H ra đi. bất ngờ nên cảm thấy shock. nhưng thôi, chị ra đi sớm ngày nào khỏe tinh thần, thể xác ngày nấy. chết là hết nợ.

tui tìm không nghe lại những ca khúc cũ của chị. chỉ nhớ kí ức của 15 năm trước. không thấy buồn, ngược lại, thấy vui vì mình có 1 vùng kí ức để nhớ về. thoáng băn khoăn, bạn giờ này thế nào rồi nhỉ?  mong là bạn hạnh phúc.

với bản tính đa nghi, tui nghĩ, chắc hồi đó và bây giờ, tui không tin vào chuyện tuyệt đối, vô cùng vô tận, mãi mãi.

với tui, chỉ cần thời điểm đó là thật, phút giây đó thật, không cần mãi mãi. chỉ cần ngay lúc đó, cái khoảnh khắc, tích tắc đó là thật. nước chảy đá còn mòn huống là tình người, lòng người, làm gì có mãi không phai! chỉ cần thật, toàn tâm toàn ý chỉ trong một khoảnh khắc đã là đủ, đã là mãn nguyện và ta sẽ nhớ về điều đó dài lâu.

8/1/10

tự kiểm một chút

ngẫm lại coi mình có ghiền cái gì nặng không, coi mình có nghiện gì không. hình như không. cũng may là dạo này cân bằng được giữa các thứ, công việc, thú vui, thói quen, các mối quan hệ. chỉ có cảm xúc thì lúc trồi lúc sụt, chẳng khác gì đường sá ở Sài Gòn. chuyện đọc được sách, xem được phim vẫn đảm bảo công việc làm mình thấy sướng ghê gớm. dù không nhiều nhưng cân bằng được các thứ trong cái thời điểm này cũng chẳng đơn giản.

ngồi ở quán cafe đọc, nằm ở nhà đọc, quãng giữa của những trận chiến con chữ lại dùng con chữ để giải trí. thiệt hết nói nổi. cũng giống như nghỉ giải lao họp hành bèn đi ăn trưa và tranh luận. móa, nhức đầu ác chiến hơn. hay những lần hẹn hò với những mẩu chuyện con con, không đầu không cuối lại làm mình nửa thấy đuối nửa thấy cần. chẳng mấy người ngồi cafe với mình mà chịu đứa nào làm việc đứa nấy, thi thoảng nhìn nhau cái hay hôn nhau qua cái cốc :)) nhắc đến là nhớ Z, nó có thể chịu đựng được mình. chắc cũng chỉ có nó mới ôm mình mà không nghĩ gì, cứ bình thản ăn cheese cake uống bia.

1 tháng nay mật độ lai vãng tới Paris Deli dày đặc. có ngày hai lần, có tuần hết 5 ngày. lần nào cũng lên lầu. nhưng thi thoảng mới đi một mình. hình như bây giờ ở đó không còn là chốn để mình nương nhờ lúc thở than nữa. vì mình đã lôi kéo quá nhiều người đến đó. tự nhiên thèm cái cảm giác cuộn mình trong ghế đọc sách và ngủ thiếp đi, ngon lành. nếu sau này, dẫu chúng ta đã quen nhau, nhưng khi mình đang say giấc bên cái bàn cạnh cửa sổ, đừng ai đánh thức nhé. bởi những lúc đó, thật sự mình đang cần một giấc ngủ đủ sâu, không mộng mị, không giật mình.

hôm kia bạn bảo viết cái wish list đi, đặng còn háo hức mà chờ nhận quà. èo ôi, chưa bao giờ mình viết wish list, bởi sự thật số mình sinh ra toàn tự làm tự ăn, chả mấy khi được nhận quà. nên thôi, muốn gì thì mua nấy, ước ao chi cho rách ruột.

22/7/09

chỉ tại con chim chích chòe... [khồng, điêu đấy! :D]



- hôm nay tự hứa với lòng là chuyên tâm làm việc không lê la hết nhà này sang nhà khác nhưng mà trong quá trình làm việc, bất ngờ thấy cái hình này, thích quá nên bỏ lên đây. vì sao lại thích cái hình này? có 2 lý do:

1. hồi nhỏ, lúc chưa đi học thì phải, hồi đó hay ốm nên ba má toàn nhốt ở nhà để khỏi ho, viêm phế quản... bố mẹ mua cho các thể loại đồ hàng để mình chơi. thế giới của mình và bên ngoài cách nhau cái cửa sổ. bạn bè hàng xóm thi thoảng chạy qua, nhón chân lên nói chuyện, mua bán - chơi đồ hàng với mình. nhiều lúc đồ hàng rơi ra ngoài mình cứ nhón chân, nhòm xuống dưới đầy tiếc nuối vì biết chắc món đồ đấy sẽ rời xa mình vĩnh viễn.

nhà với mình hồi đó chẳng khác gì cái tổ chim như trong hình. chơi chán thì leo lên thang ngồi nhìn ra cửa trông ba má đi làm về. có khi tối mịt, trời thì mưa gió, mình ở trong nhà không sợ nhưng thấy má về dĩ nhiên là mừng lắm. má kể, ngoan lắm, ở nhà chơi một mình, chơi chán thì ngủ, ngủ chán thì lại chơi. có hôm má mua 10 kg gạo về nhưng vội đi dạy nên chưa kịp trút vào thùng, mình ở nhà, xúc từng lon (sữa bò) gạo vào trong thùng. bà hàng xóm đi ngang cửa sổ, nhìn vào thấy rồi về kể với má rằng nó tỉ mẩn, cẩn thận lắm, chẳng làm rơi hạt gạo nào ra ngoài.

hình như đến năm 5 tuổi, có em rồi thì mình hết đau ốm, mới được chạy tung tăng mà lúc đó thì cũng đã chuyển nhà rồi. nhưng mà vẫn nhớ những ngày quanh quẩn trong nhà, hồi đấy sao mà chịu nổi nhỉ? giờ thì thôi rồi, cuồng chân ngay.

2. cái hình giống cái chuồng chim nhà nội có. chú út của mình hồi đó học cấp 3, khoái nuôi cá nuôi chim. con cháu thì hay nghịch cá, lúc giận chú thì ra sau nhà, đuổi bắt mấy con cá long nhãn được chú cưng như vàng như ngọc, rứt mang, thả xuống cống, dội nước cho trôi hẳn. chú về, đếm cá, thấy mất đâu 1/3, phân nửa, hậm hực, đe dọa, năn dỉ, dụ dỗ cháu lần này là lần chót.

còn cái chuồng chim, có một bữa, chú kiếm đâu mấy miếng gỗ mỏng mang về. hì hục cưa, khoét cửa, rồi đóng mất cả buổi trưa. may mà ông nội đi làm, không thì cả chú lẫn cháu đều bị ăn đòn. chú vừa làm vừa giải thích cho cháu là tại sao phải làm cái nhà cho chim sẻ. nào thì là mưa khỏi ướt, nắng hem có cháy tóc chim - chú làm như cháu không phân biệt được lông với tóc í! (hồi đó ra đường cháu cứ phải đội mũ mà mũ làm cháu thật nực nội cái đầu nên cháu không chịu đội, má cháu toàn kêu, nắng làm cháy tóc mà tóc cháy sẽ rất xấu để cho cháu đội mũ.) rồi chim mẹ đẻ trứng, sẽ ấp trứng nở thành chim con, đẹp lắm. mà chim sẻ thì bắt sâu cho vườn rau của bà nội, rồi chú sẽ cho cháu vuốt ve mấy chú chim sẻ con. chu choa, chú dụ dỗ cháu đi ra sau nhà lấy rơm lót tổ đó mà.

cái tổ làm xong, mãi chẳng thấy chim sẻ tới ở, cháu hỏi chú, chú nói, chim chóc sợ ông nội nên trốn hết! cháu trẻ con, đi mách ông. ông đánh chú một trận tơi bời, cháu khóc vì biết lỗi. chú lại dỗ cháu bằng cách hiến tế một con cá long nhãn.

cháu đầu của cả họ nội, vả lại cũng ngoan, chỉ nghịch phá mỗi chú út nên hồi đó mình được cưng. chả bù cho bây giờ, chẳng ngoan tị nào, lại chả chiều theo ý ai.