10/8/11

tự cạo gió cho mình

cũng không khó lắm. mua trứng gà công nghiệp - lòng trắng nhiều - luộc chín trứng, bóc vỏ, bỏ tròng đỏ rồi cho vào miếng vải ở giữa trứng có đồng bạc rồi chà khắp người, từ giữa ra phía ngoài. tui tự xử được, trừ giữa lưng lên đến bả vai. cũng vài lần nhờ người khác cạo gió dùm nhưng mà nói thiệt, hình như chỉ có má tui, nhà ngoại tui cạo gió kiểu này nên không ai cạo gió thấy đã được. mà có được cũng không dám mượn nữa, thấy làm phiền quá. đỡ được khúc nào hay khúc nấy. độc lập - tự do - hạnh phúc. má tui, mỗi lần con gái bị bịnh thì luộc 2 cái trứng 1 lượt, bóc vỏ trứng thiệt nhanh để trứng nóng lâu, cạo được lâu. tới miếng giẻ để bọc trứng má cũng lựa loại cotton hay thun mềm để da con k bị rát. má cạo 1 lượt 4 lần, mỗi cái trứng xài 2 lần. bị cảm, cạo gió đỡ liền.

hồi nhỏ tui cũng hay được má nấu nước xông cho. lúc coi Chơi vơi, cái màn hai chị gái Duyên - Cầm xông hơi chung là tui nhớ má khỏe mà phải xông hơi vì con bịnh. lớn lớn 1 chút, tui tự xông, má ngồi ngoài, lâu lâu hỏi thăm, dặn dò sợ con bị phỏng. giờ có bịnh thì cũng tự làm tự chịu. nuốt không nổi cơm thì tự nấu cháo, không nấu nổi đi mua ăn, nhiều khi bò không nổi thì nhờ em út. mà cháo ở ngoài một thì quá loãng lại toàn dầu mỡ, hay quăng tỏi chấy - thứ tui ghét nhứt, lúc bịnh nghe mùi là muốn ói luôn, hột gạo không được nấu nhừ để nở bung thành cháo hoa, hai là quá đặc, chẳng khác gì cơm bị đổ quá nước nấu hoài không nhảy sang nút hâm. bình thường tui nấu cháo dễ nổi khùng vì lâu huống hồ bịnh. mà thiệt tui ghét ăn cháo lúc bịnh, trừ khi không nhai nổi, chỉ muốn húp cho nó nhanh, bao tử có cái đặng uống thuốc á, chứ tui ghét cháo.

cháo của tui nấu thì phải có gạo, đậu xanh nguyên vỏ - bùi và thơm là do vỏ đậu xanh đó nha, cà rốt, nấm rơm, tôm, thịt nạc, ăn kèm gỏi có thể là búp chuối, rau càng cua hay bắp cải để không ngán. nấu 1 nồi cháo vậy lè lưỡi cóc. cháo này tui tự chế, đâu từ hồi 15 - 16 tuổi thì phải. tui mà bịnh, má nấu cháo đơn giản chỉ với đậu xanh, cà rốt, thịt bò. mà khổ, vị giác, khứu giác bình thường đã nhạy, lúc bịnh còn nhạy gấp bội dù mũi nghẹt, miệng đắng nha. nên lúc khỏe, ăn thịt bò kiểu gì cũng được, tới hồi yếu trong mình, mùi thịt bò thấy ghét lắm, không thơm mà khăm khẳm, nhứt là ăn không hết, hâm lại càng dã man hơn.

tối nay tui lại nấu cao lầu. tự vì biết ăn món này sẽ ăn được nhiều, trưa đã ăn chay rồi - cà tím nướng, canh cua rau đay. hehe. mà đúng là rau sống trong này chán thiệt diếp cá lựa lắm mà cũng không có được loại non, thơm, nhai vô toàn nghe mùi lá trầu, may mà nước thịt xíu không đỏ, chớ đỏ nữa thì không khác gì nhai trầu à. mấy loại rau thơm cũng vại, chả có mùi, toàn thấy hôi. dạo này hay nấu cao lầu cho người khác ăn, nhiều người khen, chưa thấy ai chê. có thể vì lịch sự nên vậy.

ở SG thì làm cao lầu, chớ về HA thì thôi, cơm muôn năm. cơm má nấu, đơn giản là cá dzụn - mấy con cá nhỏ nhỏ, có khi đủ loại như cá nục, cá mối, cá liệt... loại cá mà nhà hàng, quán ăn hổng thèm - rồi kho với thơm, ớt bột, rau luộc, canh, rau sống, nước mắm ớt, có bữa thêm mắm dưa. chỉ vậy thôi mà con nhỏ quất 3 chén cơm là bình thường. má tui hay hỏi có ăn cá ngừ, cá thu lát không, tui thường xua tay. ở SG không có cá dzụn thì phải ăn chớ cá to nó không thơm, kho lâu thấm, để cho thấm thì thịt cá chắc cũng phải chín hơi bị rục. tui ghét vậy. cắn miếng cá phải thấy vị ngọt, tươi, thấy được cảnh con cá còn quẫy khi còn sống chớ nhai mà biết là nó nằm chết queo trong mấy cái thùng ướp hóa chất thì... đúng là nhai cơm như nhai rơm.

8/8/11

nói thật, cứ mỗi lần xem So you think you can dance là tui lại muốn viết vì cảm xúc của những tiết mục, mà phần lớn là ở thể loại múa đương đại (contemporary) mang tới - tui thấy gần gũi với thể loại này nhứt từ âm nhạc cho tới động tác, nhất là chủ đề. tình cảm, trải nghiệm của biên đạo là chất liệu để họ tạo nên các động tác, còn diễn viên là người thừa hành như đầu bếp nấu các món theo công thức bếp trưởng đề ra. tuy nhiên, cũng như nấu nướng, nếu không làm với cả trái tim và tâm trí, khó lòng có được một món ăn ngon miệng lẫn ngon mắt. nếu có được câu chuyện đằng sau món ăn đó, hẳn sẽ còn thú vị hơn, đúng không?

nguồn cảm hứng trong phần 7 này [tui chưa xem những phần khác] đến từ MẸ, sau đó đến BẠN. Robert đã khóc khi được chia sẻ cảm xúc về mẹ với biên đạo Travis, cả hai nhận được sự đồng cảm từ giám khảo Mia, chị vừa mất mẹ trước đó 1 tuần. khán giả, tui, cũng khóc như mưa, bởi không người nào trên đời này quan trọng với tui bằng má.

tui từng đau đớn khi nhìn thấy má mình khóc, tui từng gắt lên với bà khi bà vì quá hiền lành mà tự làm đau mình, tui từng chết điếng, không khóc nổi khi nghĩ má sẽ bỏ tui đi mãi mãi. má ăn được, ngủ được, má vui là tui vui. tui tuy không chiều theo những mong muốn của má nếu là quyết định của đời mình nhưng tui biết, dù tui làm gì, chỉ cần tui khỏe, tui hạnh phúc với lựa chọn của mình, bà cũng sẽ hạnh phúc. má đã hi sinh cho tui nhiều, tui biết, cho tới khi nào tui chưa làm mẹ thì tui cũng chưa hiểu được lòng mẹ bao la thế nào. tui cũng chưa thể biết được sự nhọc nhằn 9 tháng cưu mang rồi sinh con thế nào, chăm bón bú mớm nữa. má tui kể, tui là đứa khó nuôi từ trong trứng nước, hành hạ má đủ kiểu. sau này tui lớn, tui cũng ương bướng như hồi còn trong bụng má. tui đã quyết thì tui làm, tui không nhân nhượng. chắc chắn má tui cũng buồn nhiều, nhưng má cũng phải bỏ qua cho tui, vì nước mắt chảy xuôi mà.

mỗi năm trôi qua, tui càng cố gắng tranh thủ thời gian về với má. quanh quẩn ở nhà thôi chứ chả làm gì đặc biệt. đòi ăn cái này, đòi uống cái kia, nhưng mà má ưng vậy. kể ra thì tui cũng muốn đi chơi đó đây hơn là về HA, nếu không có má ở đó thì chắc năm thì mười họa tui cũng không về. về HA 1 tháng, có khi 2 tuần tui chỉ ở tịt trong nhà, không bước ra khỏi ngõ, cũng không thấy bí bức. với tui, HA là má, má là HA. nên ai hỏi HA có chỗ nào hay, ăn chơi ở đâu, tui đều nhờ em gái tui tư vấn, chớ tui chỉ biết góc bếp của má tui thôi.

về bạn bè, nói sau nha. tui đang bịnh. mệt quá, thở không nổi, nói không ra hơi.

29/7/11

ngày chủ nhật... bình thường

1. là tựa phim ngắn thứ 3 tui làm sản xuất. phim đang trong quá trình hậu kỳ, vì một số lý do khách quan, tức là hem phải do tụi tui mà do người khác :D nên phim hoàn thành trễ hơn so với dự kiến. tui khá rầu vì đã tính toán nọ kia, giờ trật cù chìa hết. mà thôi, muốn có một sản phẩm tốt thì phải chọn 2 trong 3: nhanh, rẻ, tốt. tui thà chọn tốt với rẻ vậy, dù thiệt ra cũng không rẻ mấy. :D


đây là teaser poster



còn dưới đây là teaser trailer

http://www.youtube.com/watch?v=PXUyq2Yfw8M

chừng 1 tuần nữa sẽ có offical poster lẫn trailer ạ. :)

bonus 1 tấm hậu trường nữa đây. :D




2. sẽ là như thế, nếu, thứ 7, từ 6h sáng tui không on set, dự kiến 20 tiếng trong 1 studio ở quận 4. chủ nhật của tui sẽ bất thường vì chắc chắn tui sẽ lăn ra ngủ như chết sau chừng đó thời gian lăn lộn ở hiện trường. tui hi vọng và thầm hứa sẽ không cáu, giữ giọng không cao vút lên, bởi tui sợ mình tắt tiếng phát nữa thì coi như xong. giỡn chứ, tui cố tập cho mình sự điềm tĩnh cần thiết, không phản ứng dữ dội trước những điều khiến mình nóng máu. bởi vì có điên lên cũng chả giải quyết được gì, có nói to, cao giọng thì cũng chỉ mệt mình. muốn đi con đường này lâu dài, phải có được điều đó - điềm tĩnh, lãnh đạm.

3. mấy nay dù bận tui cũng tranh thủ vừa làm vừa coi lại show So you think you can dance của mí bạn Mỹ mần. đã là mùa thứ 7 nhưng tui mới coi. tui thích, thích vì những thử thách mà nhà sản xuất đặt ra cho thí sinh giúp các bạn trưởng thành từng tuần, cũng như cách họ buộc các thí sinh thể hiện đúng con người thật, kể cả gương mặt cũng không được diễn để lừa mị khán giả (bạn Kent ở mùa thứ 7 hay bị kêu ca nhất vụ này! :D). BGK tuy nhận xét có lúc cũng vô thưởng vô phạt hoặc cố giúp thí sinh có được phiếu bầu nhưng họ nói sâu về chuyên môn và cực kỳ nghiêm khắc trong việc uốn nắn để các bạn trẻ nhận thấy vấn đề cần điều chỉnh cả trước mắt lẫn lâu dài.

những điều này không có được trong các show ở VN nên coi rất chán mà khán giả - như tui - cũng không cảm thấy học được gì ngoài giải trí thuần túy. có một khoảng cách quá lớn giữa người làm ra một sản phẩm cũng như sản phẩm với người hưởng thụ, kiểu như không có được sự liên thông về cảm xúc mà người tạo ra chắc chắn phải tìm được cách để mạch xúc cảm truyền đến với người hưởng thụ. tui nói như vậy không biết có phiến diện quá không nhưng đứng từ góc độ người làm ra một số thứ nho nhỏ, tui nghĩ, mình cần đặt mình vào đối phương nhiều hơn là chỉ chăm chăm làm điều mình nghĩ là phải, dứt khoát. nói vậy chứ cũng khó, nhứt là khi mọi thứ còn rất hỗn độn, cả môi trường làm việc lẫn không khí, kỹ năng thưởng thức.

4. nhân nói chuyện làm việc ở trên, đợt này tui cũng ức chế ít nhiều, khi những người làm cùng chấp nhận chiều chuộng cái sự ham rẻ, muốn nhanh, đòi hỏi [không tới mức cao] của khách hàng để rồi từ đó làm việc không có kế hoạch, không tổ chức, chẳng chuẩn bị kĩ càng. tui nói, tui thuyết phục, tui nổi cáu, tui bỏ đi - đủ hết nhưng rốt cuộc, các bạn vẫn thế và tui thì phải nghiến răng làm cho xong. cái kiểu làm này tui thậm ghét vì biết chắc sẽ cực, nhiều chuyện đau đầu phát sinh. cái sự không biết mình muốn gì, quá tham lam, lại keo kiệt cọng với những cái đầu không tỉnh táo, thiếu quyết liệt thì sẽ tạo ra một mớ hỗn độn. tui không muốn ở trong đám bụi mịt mù đó nhưng...

5. mấy nay tui giải tỏa stress bằng việc sơn phết nhà cửa, mua hoa về cắm tưng bừng. nhà tui giờ có ít nhất 5 lọ hoa, có thời điểm 7 lọ. thích nhất là lọ sen, lần đầu sen nở trong nhà tui. sướng tê người! màu hồng phơn phớt của những đóa sen nở bung làm tui tỉnh ngủ chỉ sau vài giây vì bất ngờ và vui sướng. tui rêu rao niềm vui đấy suốt mấy ngày nay. đúng là trẻ con lắm ạ! sáng thứ 6, tui lại dậy sớm, mua thêm 10 cành sen khác, ngâm trong nước ngập đến búp suốt mấy tiếng trước khi cắm vào lọ. mai tui đi quay thì sen ở nhà sẽ nở bung. chỉ thấy thương mấy bạn í, không có ai châm vài viên đá lạnh, ngắm vẻ đẹp thuần khiết như tui. các bạn ráng đợi tui về hẵng tàn nha. :D



bonus: vở vũ kịch "Chuyện kể những chiếc giày" tái diễn lần 3, ngày 2 - 3/8 tại NH TP. sẽ có ít nhiều thay đổi. bạn nào muốn đi xem thì đặt vé đi nha, gọi: Ms Hà Phương
0903966798 - 08.62909189 nha :D vé được giao tận nơi đó.

14/7/11

xe đạp ơi



mình đang tính mua xe đạp. đi loanh quanh gần nhà thì sẽ đạp xe, vừa tập thể dục vừa đỡ tốn xăng. tiền xăng tính vào tiền gửi xe tháng nhưng lại góp phần bảo vệ môi trường.





tướng tá nhỏ con nên không chơi mấy xe dàn cao, mà mình cũng không ưa mấy xe nữ tính quá, kiểu dàn cong cong. ở quê còn cái xe đạp, lâu lâu má đi chợ. má nghe nói mua xe đạp thì gào lên, mua chi? rồi nói hay lấy cái xe này vô đi con! mà tại nó là xe đầm, mình không thích nên im ru.




bữa mượn xe của chị bạn, đạp quanh từ Lê Thánh Tôn vòng ra tới Nguyễn Huệ, vừa đi vừa kéo chuông leng keng, miệng thì rao: ai kem đây ai kem đây. thỉnh thoảng thì hát bài bắt đầu bằng câu: một con vịt xòe ra hai cái cánh, nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp. mình cười hớn hở, đến nỗi bạn mình vui lây.


mình thích chiếc này xanh nè! coi "bản" bảnh tỏn ghê hông? mà ở VN mình hổng có cái dàn vầy.



mí nay trời mưa, xe máy xe đạp gì cũng ướt hết ráo. được cái, xe máy thì có ngược gió cũng hổng bị thổi bay cái vèo, hơi ngả nghiêng chút thôi, chớ xe đạp dám gió bưng mình lên rồi thả vô không trung quá. haha. nói đi thì cũng nói lại, ở SG, đi xe đạp đúng là thứ xa xỉ của mấy bạn như mình, muốn khỏe hơn, muốn tìm quãng thong thả trong guồng bận rộn, chứ đi công việc thử coi, không có xe máy có mà... mọc đuôi.

hình: calivintage.com

13/7/11

sống sao coi cho được


sau nhiều lần nhịn, khuya nay tui vừa "xử" em bé ở chung. thiệt là tui bực nó quá nên tui không kìm được nữa. chắc tại tui đang bận, 12h khuya mới mò về nhà, họp xong 1 cuộc, online họp tiếp cuộc nữa, tới giờ chưa xong nên khi nhìn thấy giỏ rác tùm lum tui nổi điên. tui biết em còn nhỏ, mới 20 thôi, nhưng em vô tư quá, vô tư tới mức tui không chịu nổi. ở với nhau nửa năm chỉ chà toilet, chà sàn, bồn rửa mặt 1 lần, nhà thì lau được đâu 3 lần, thi thoảng lắm mới quét nhà - chỗ nào trống thì quét, có đồ thì để nguyên, tủ lạnh thì chưa bao giờ lau chùi, về quê thì chẳng dọn dẹp gọn gàng mà bày ra như đống rác. phải nhắc từng li từng tí, không thì chả để ý gì, cả chuyện cửa nẻo tới đi dép trong toilet hay gói "thứ phải bỏ đi" sao cho không có con nào chui vô rồi lại chui ra được, cả chuyện phải chùi rửa thùng rác. tui cũng không biết sao chẳng ai dạy tui mấy chuyện đó nhưng tui sanh ra, tự nhiên để ý rồi biết làm, còn em, em nói hồn nhiên, chị không nói em chẳng biết.


cũng chuyện không nói chẳng biết, tui thấy bạn bè, nếu chuyện riêng, phi lợi nhuận thì không sao, nếu có [thu được] lợi nhuận thì phải rõ ràng với bạn để không làm mất tình cảm vì đó không phải nhân danh tình bạn rồi lợi dụng là gì? ví dụ, hồi tui làm Sunday, tụi tui đi xin tiền khắp nơi. vì đây là phim ngắn, cầm chắc là khó thu được lợi nhuận, cậy nên tụi tui mang ơn và gần như cảm thấy mắc nợ với những bàn tay chìa ra khi tụi tui cần. tụi tui đang và sẽ cố gắng làm ra một sản phẩm coi được để không phụ lòng mọi người. tuy nhiên, nếu sau này có thể trả lại bằng vật chất thì tui cũng muốn làm. vì không ai cho không được mãi, cái gì cũng có giới hạn, nếu cư xử coi không được thì liệu còn niềm tin hay tình cảm không?

tui không biết vậy là hay hay dở, nhưng tui không thích cảm giác áy náy hoặc tư tưởng mang nợ rồi trả nợ, nếu được, tui sẽ chọn không nợ. vậy nên, tui luôn chọn cách mất lòng trước được lòng sau vì nói thiệt, người khác ghét tui không đáng sợ bằng chính tui ghét hay thất vọng về chính mình. bởi người khác có thể hiểu sai về tui, lúc nào đó, họ có thể hiểu đúng, còn tui thì không có cửa phụ.



11/7/11

có người...

- chỉ nhìn thôi, không nói gì, cũng chẳng tiếp cận để hiểu rõ hơn.

- biết thế thôi, chả chơi hay chung đụng, thi thoảng chào nhau vài câu xã giao.

- nghe nhắc nhiều nhưng không có nhu cầu gặp gỡ để biết.

- thấy nhiều, gặp nhiều, chẳng thân hay sơ.

- chả ghét chả thương, nhưng ngồi cùng bàn cũng chả phải chuyện lớn.

- có cái mặt không chơi được.

- có cái mặt không chơi được nhưng bụng dạ thì chơi được.

- không thể đặt trọn niềm tin.

- chỉ cần một cái liếc mắt đã biết cần tránh xa.

- chỉ chơi một lần.

- chỉ làm việc một lần.

- chỉ chơi, đừng làm việc cùng.

- làm việc cùng và chơi chung.

- chỉ tán gẫu lúc nào đó, không làm việc chung, chả chơi cùng.

- vừa nể vừa quý.

- nể nhưng không quý.

- chưa gặp nhưng đã quý.

- là người thân, là bạn, là cộng sự.

- là bạn, là người thân, là cộng sự.

- là vùng ký ức vừa đẹp đẽ vừa buồn bã.

- là những khoảnh khắc tưng bừng, điên rồ nhất.

- phải cần thời gian để lại gần gũi.


còn mình?


chụp hồi 21/6/2011 với hai diễn viên và phó đạo diễn của Sunday (a short film).

PS: xem So you think you can dance 7, nhớ hai người.

17/6/11

những ngày này



tui đang sống những ngày điên rồ! ngủ nghỉ chỉ là gia vị, mần mới là thành phần chính.

đợt này nhớ hồi nhỏ những lần chơi đồ hàng dễ sợ! bứt lá làm tiền mua đồ ăn. ước gì, bây giờ lá trên hai hàng cây dưới đường cũng vậy ha! cho tui có tiền...


LÀM PHIM


muốn tung tăng trong bộ này quá hà!