15/3/12
ba anh em
chụp hồi 4.3 với ông anh và cậu em tài giỏi, dễ thương. rứt tự hào.
đây tấm cuối sau một loạt ảnh trong sàn tập rồi mình bắt 2 bạn ra đường, đứng giữa đường múa may tưng bừng. làm việc từ 17h30 tới 21h thiệt là phê.
trung tuần tháng 5 sẽ công diễn. hehe. thông tin chính thức sẽ cập nhật sau.
11/3/12
tháng 3 và vài điều nho nhỏ
1. nhạc nhẽo ở dưới đường, phát ra từ mấy cái loa công suất lớn của các thể loại bar, club ầm ĩ đến giữa khuya về sáng đến phát ghét. để đỡ ghét tui nhìn ngắm mấy lọ hoa, đồ trang trí đẹp đến nao lòng. công nhận dạo này mọi người buôn bán nhộn nhịp ghê. nhìn các vật thể xinh xắn này, chỉ muốn khuân hết về trang trí đám cưới cho thằng Z, cái thằng bạn thân mà cả năm nay hai đứa chả nói với nhau được quá 3 câu. tui mở miệng ra với nó là nhờ thiết kế poster, flyer các loại. rồi nó và vợ sắp cưới í ới qua mail với tui chỉ là chuyện cái bánh cưới, mấy bó hoa cưới. vợ nó, tui chưa gặp 1 lần nhưng tui vui với hạnh phúc của nó, mừng cho con đường nó sắp đi, tui tin vào lựa chọn của nó. không tâm sự, không tỉ tê nhưng không có nghĩa không tin nhau. tình cảm vẫn vậy. gặp là lao vô ôm rồi hun chụt chụt cho thỏa những tháng này khuất mặt khuất mày. tui sắp xếp công việc, lên lịch để về ăn cưới nó, nhìn nó cười, nhìn nó lo, tận mắt thấy nó cầm tay cô dâu bước vô nhà thờ, xúng xính đi rước dâu. ờ, bạn bè cũng chỉ làm được có bấy nhiêu thôi.
hồi xưa, thỉnh thoảng tui còn nhắn: tao nhớ mày quá! tao yêu mày. năm hơn đổ lại, không nhắn nhe gì, nhưng mà không phải hết yêu, hết nhớ. chỉ là ghi trong tim. nó chắc cũng rành quá!
2. cứ coi phim hay tiếp xúc với những người thấy vậy mà hổng phải vậy là tui hay cười. có nhiều cách để biết người nào đó ra sao, ăn ở có sống nhăn hay không, nhưng mà biết để đó chớ hổng có mần chi hết. nhiều chuyện trời ơi cũng vậy. "trời ơi" thì nhìn theo kiểu "trời ơi" rồi cảm ơn cái sự "trời ơi" đó mà biết được, khám phá ra những thứ mới mẻ, đặc biệt. người ta mà "trời ơi" quá thì lần sau tránh xa, hổng cần nhắn nhe gì. nhiều khi nghĩ lại, "trời ơi" xử kiểu này ok nhưng mà dễ thương thì im re có nên hông ta? dù mình ghi nhận đó, cảm kích đó, mà không có nói thì lỡ người cho họ băn khoăn thì sao hen? thôi thì chơi chiêu, ai thân thì biết mà bỏ qua dùm, hiểu là mình dù không nói năng chi nhưng răng trong hàm có nhiêu cái nhe ra hết rồi á. ai không thân thì ráng mà nhớ là phải biết đường bày tỏ thái độ coi cho được khi nhận.
3. lễ lạc, mấy cái ngày kỉ niệm nọ kia á, tui hổng có quan tâm nên đừng có nhắn nhủ chúc chiếc các loại. huhu. vì tui hông quan tâm nên tui hông có ý niệm về việc trả lời tin nhắn gọn lỏm là "cảm ơn nhe"! nghe vô duyên dễ sợ! hix. mà hông phản ứng gì thì tui có chút áy náy, tại người ta nhớ tới mình mà mình như chết rồi, nằm ngay đơ hông có động tĩnh gì thì thiệt là kỳ cục kẹo. nhưng chewinggum thì có đường, còn tui thì khoái ăn kẹo hổng có đường để đỡ sâu răng. nên bạn nào lỡ có quan tâm tui mà thấy tui im re bà rè thì thôi, cũng đừng để bụng hay buồn gì tui nha. tại tui hông có ý gì xấu hay coi thường gì bạn hết ráo mà vì tui hông có phản xạ với mấy vụ này. thiệt tình. khổ lắm á!
4. hổm rày nóng quá, tui phải mở he hé cửa chính để đối lưu không khí trong nhà cho thoáng mát hơn. mà cũng run lắm nhe. tại 1 là sợ mấy anh chị tí chui vô rồi phải làm đủ trò để mời anh chị ấy ra. sức người có hạn, lựu đạn có chốt, tui quần 1 ngày mà không được là tui bỏ 1 ngày tiếp theo để xử lý cho xong á. thứ 2, tui sợ người ta, người ngay chả sợ, chỉ sợ kẻ gian. nó nhòm ngó abc, vườn không nhà trống thui nhưng mà vô nằm chơi biết đâu vui rồi có cái gì lạ mắt, lạ tai cầm chơi thử thì chết tui. bởi vậy, có nhiêu đó thôi đã phải cần can đảm với dũng cảm để mần huống hồ chuyện khác.
chuyện khác của người khác tui không dám bàn, tại tui k là người ta nên tui khó mà hiểu đúng ý người ta được nên tui hông có bình luận, khen chê. trừ khi là mấy trò như VTV mần thịt em Quỳnh Anh với mẹ ẻm trên sóng truyền hình thì tui làm điều mà tui tự thấy trách nhiệm, lương tâm nghề nghiệp, à không, là lương tâm con người thì tui làm thôi. tui hông có lên án ai lên án 1 cách công khai cái gì hết, tui chỉ để họ được tự nhiên làm điều họ thích. nếu bẩn mắt, dơ tai tui thì thôi, tui đi ra. tui tỏ thái độ chống đối lúc họ đang hăng máu chẳng khác nào ma cà rồng đang đói mà dắt nguyên bầy người ta mập mạp ra đứng sắp hàng đá lông nheo. cái này hông phải đẻ ra là tui vậy đâu. va chạm đôi lần rồi nó ra ri đây. tui chỉ thấy một điều là, bạn muốn lên án, phê phán, thậm chí xài xể bản thân thì bạn cũng phải bình tĩnh ngồi xuống nhìn lại trước khi hành động, phát ngôn cái gì đó. kinh nghiệm sống khác thì sẽ có góc nhìn khác, tất nhiên, cọng với hiểu biết nữa thì càng khác. thằng khôn nhứt là thằng nghe và tự phân tích để biết được cần làm gì. nói nhiều mà không làm được gì thì cũng còn phá hơn những thằng làm mà sai. vì ít ra biết mình sai chỗ nào để sửa. lời nói với hành động cách nhau cả một quãng đường dài.
5. tui thấy nhiều người giờ nói nhiều quá, chắc tại phát ngôn chốn ảo này không khó cũng chẳng ai đòi hỏi các bạn phải có trách nhiệm với phát ngôn - trừ khi bạn là người ai cũng biết, đi đâu cũng bị nhòm ngó. muốn giúp ích cho dân tộc hay cứu vớt, thay đổi vận mệnh cái gì đó thì làm từ những việc nhỏ đi, đừng dùng 10 ngón tay gõ chóc chóc cho sướng nữa. người ta làm tình nguyện, quyên tặng hiện vật nọ kia, nếu bạn cho là chỉ giải quyết phần ngọn, thì hãy làm việc giải quyết phần gốc đi! làm, đừng nói nữa. nếu chỉ nói thôi mà não có thêm nếp gấp để sau này nhớ mà làm thì xin thưa là hông có vại đâu à. chỉ cần cuộc sống bạn thay đổi, trải nghiệm khác trước là có suy nghĩ khác liền. mà nếu không khác thì càng mừng chớ sao, lúc đó thì làm được nhiều.
mọi thứ đều xuất phát từ tư duy, tại sao dân mình khổ, vì sao người mình thiếu ý thức xã hội. câu trả lời dễ kiếm lắm.
6. trời ơi, sao mà dài giọng quá dzị trời? trong khi khởi điểm chỉ là thay vì đọc và sửa thì nhoay nhoáy tí cho đổi không khí. e hèm. thôi, ngừng hỉ. bạn nào hông vui thì bỏ qua dùm tui bởi tui hổng có ý tứ sâu xa gì, ai thấy nhột là do mình nha. tui vô can.
5/3/12
cái với tay
1. mấy nay ít vô blog, có vô thì cũng không có đăng nhập nhà mình mà ngó quanh vài anh chị. rồi hôm nay thấy tin một người con vừa mồ côi mẹ. ngồi khóc ngon lành. nỗi đau của một người không quen mà sao như nỗi đau của mình vậy không biết? chắc đó cũng là nỗi sợ của mình. sợ lắm lắm! muốn nói gì đó với người không quen ấy dù chỉ là trên blog nhưng mà rồi lại thôi. tại có nói cũng vậy thôi. chỉ mong anh bình an.
thiệt tình nhiều lúc mình thấy chán mình. muốn cái gì cũng phải chạm được vào nhau chứ không chỉ gián tiếp. mà cũng không phải trực tiếp hay gián tiếp, chỉ là cảm thấy bất lực. sẻ chia có làm thì cũng chẳng vơi được bao nhiêu. nghĩ vậy mà lòng chùng lại, giơ tay ra nhưng rồi thụt lại. tin vui, vỗ vai nhau, cười một cái là thấy đủ, còn buồn, chẳng biết làm sao, mọi thứ muốn làm đều thừa thãi. luôn là những cái với tay...
2. hồi sáng, vietjetair có đợt khuyến mại, đi làm vội chẳng book được vé giá rẻ nhưng cũng có vé xa tít coi được. gọi về hỏi má giỗ ông ngoại ngày nào, giọng má vui như reo. giỗ cha, đi với con về làm cỗ cũng vui hơn là thui thủi 1 mình. cháu về làm chả được mấy chuyện, ăn rồi lăn ra ngủ, trước khi về ra mộ đốt giấy, nói vài câu với ông thôi mà con gái ông vui đến vậy đó. chỉ có nhiêu đó mà gác lại những chuyến đi, những ham muốn vị kỉ. mắt má giờ phải có kính mới thấy số trên lịch. haizz.
3. tháng 3, 4 đặc biệt là tháng 5 nhiều chuyện, nhiều việc lắm. quan trọng nhất là hỗ trợ 2 anh em Ngọc Anh - Ngọc Khải làm tốt 2 đêm diễn dự kiến diễn ra vào trung tuần tháng 5. rồi ra mắt phim đầu tay của thằng em - Dành cho tháng 6. ở Bali chừng 10 ngày.
tất cả đều là những chuyến đi mà phải dấn thân hết mình thì mới mong đến được nơi - ở đó có hoặc không có điều mình trông đợi, nhưng phải đi mới biết có gì ở nơi đó.
4. đã thay rèm cửa sổ - ca-rô nhiều màu, treo lên mành sáo một số chai rượu, nước bằng thủy tinh, nhiều màu. hôm nào mát trời cắm hoa vào đó và nghe gió trò chuyện cùng hoa.
5. hạn chế tối đa tinh bột (đi ăn ngoài thì 1 chén cơm, ở nhà thì chỉ thức ăn) và chất béo, trong nửa tháng nay, đã có được và sẽ duy trì cân nặng 44kg như mong muốn.
thiệt tình nhiều lúc mình thấy chán mình. muốn cái gì cũng phải chạm được vào nhau chứ không chỉ gián tiếp. mà cũng không phải trực tiếp hay gián tiếp, chỉ là cảm thấy bất lực. sẻ chia có làm thì cũng chẳng vơi được bao nhiêu. nghĩ vậy mà lòng chùng lại, giơ tay ra nhưng rồi thụt lại. tin vui, vỗ vai nhau, cười một cái là thấy đủ, còn buồn, chẳng biết làm sao, mọi thứ muốn làm đều thừa thãi. luôn là những cái với tay...
2. hồi sáng, vietjetair có đợt khuyến mại, đi làm vội chẳng book được vé giá rẻ nhưng cũng có vé xa tít coi được. gọi về hỏi má giỗ ông ngoại ngày nào, giọng má vui như reo. giỗ cha, đi với con về làm cỗ cũng vui hơn là thui thủi 1 mình. cháu về làm chả được mấy chuyện, ăn rồi lăn ra ngủ, trước khi về ra mộ đốt giấy, nói vài câu với ông thôi mà con gái ông vui đến vậy đó. chỉ có nhiêu đó mà gác lại những chuyến đi, những ham muốn vị kỉ. mắt má giờ phải có kính mới thấy số trên lịch. haizz.
3. tháng 3, 4 đặc biệt là tháng 5 nhiều chuyện, nhiều việc lắm. quan trọng nhất là hỗ trợ 2 anh em Ngọc Anh - Ngọc Khải làm tốt 2 đêm diễn dự kiến diễn ra vào trung tuần tháng 5. rồi ra mắt phim đầu tay của thằng em - Dành cho tháng 6. ở Bali chừng 10 ngày.
tất cả đều là những chuyến đi mà phải dấn thân hết mình thì mới mong đến được nơi - ở đó có hoặc không có điều mình trông đợi, nhưng phải đi mới biết có gì ở nơi đó.
4. đã thay rèm cửa sổ - ca-rô nhiều màu, treo lên mành sáo một số chai rượu, nước bằng thủy tinh, nhiều màu. hôm nào mát trời cắm hoa vào đó và nghe gió trò chuyện cùng hoa.
5. hạn chế tối đa tinh bột (đi ăn ngoài thì 1 chén cơm, ở nhà thì chỉ thức ăn) và chất béo, trong nửa tháng nay, đã có được và sẽ duy trì cân nặng 44kg như mong muốn.
13/2/12
tui sẽ [không] yêu bạn mãi mãi
mấy nay tui ít dòm ngó tin tức, cho tới khi fb rộ lên stt về tin Whitney Houston chết. nếu không có ngày 11.2.2012 thì chắc những kỷ niệm và hình ảnh về một người bạn trai thuở 16 cũng chẳng ùa về.
hồi đó tui chẳng biết Whitney Houston là ai đâu, tại bạn với cây đàn guitar thủ thỉ vào tai tui "I will always love you". rồi bạn còn chép lời bài hát vào trang giấy học trò đưa cho tui. sau đó là thêm một số bài hát khác, không ít bài thơ nữa.
hồi đó, tui không nhớ, tui có tin lời nói mà bạn mượn giai điệu, ca từ của W.H để nói không, chỉ nhớ rằng, lúc đó rất vui. niềm vui trong trẻo như sương ban mai, thanh mát như những giọt nắng đầu tiên của ngày.
rồi theo thời gian, chỉ còn W.H đồng hành cùng tui. dĩ nhiên, vài năm trở lại đây tui cũng không thường lui tới với W.H. tui có những mối quan tâm khác, dành mọi đam mê cho nó. cái mới bao giờ chả hấp dẫn và lôi cuốn, cho đến khi trở thành... cũ.
W.H ra đi. bất ngờ nên cảm thấy shock. nhưng thôi, chị ra đi sớm ngày nào khỏe tinh thần, thể xác ngày nấy. chết là hết nợ.
tui tìm không nghe lại những ca khúc cũ của chị. chỉ nhớ kí ức của 15 năm trước. không thấy buồn, ngược lại, thấy vui vì mình có 1 vùng kí ức để nhớ về. thoáng băn khoăn, bạn giờ này thế nào rồi nhỉ? mong là bạn hạnh phúc.
với bản tính đa nghi, tui nghĩ, chắc hồi đó và bây giờ, tui không tin vào chuyện tuyệt đối, vô cùng vô tận, mãi mãi.
với tui, chỉ cần thời điểm đó là thật, phút giây đó thật, không cần mãi mãi. chỉ cần ngay lúc đó, cái khoảnh khắc, tích tắc đó là thật. nước chảy đá còn mòn huống là tình người, lòng người, làm gì có mãi không phai! chỉ cần thật, toàn tâm toàn ý chỉ trong một khoảnh khắc đã là đủ, đã là mãn nguyện và ta sẽ nhớ về điều đó dài lâu.
5/2/12
tự khúc ngày sinh
nhìn vào gương, tui nhớ tui thời tóc dài bởi chắc tui không để lại được suối tóc như hồi đó quá!
tui của nhiều năm về sau thời đó khác trước nhiều nhưng nói không khác gì cũng đúng, vì chỉ có lên cấp độ chứ cũng y chang con đường cũ - ý là điên, rồ, dở hơi không biết bơi mà chẳng đòi đi chơi để rồi kêu trời ơi nếu cảm thấy chơi vơi. haha.
tui những năm này thương Má tui nhiều hơn trước, rõ ràng tí là tự nhiên tui có nhu cầu ở gần Má nhiều hơn, lo lắng đủ kiểu. chắc tui bắt đầu già, sắp già, gần già nên nỗi sợ mất mẹ lớn hơn trước kia. nhìn Má cười, hủ hỉ với Má thì thời gian vừa chậm vừa nhanh, khác hẳn lúc mình nai lưng ra cày.
thương thì thương quặn lòng nhưng mà tui cũng phải chịu cảnh vài tháng mới được sờ ti, chắc số tui phải xa gia đình mới lập nghiệp được. nói vậy thôi chứ số má gì, tui chọn tui chịu. vì tui biết, ở với nhau cả đời chắc sẽ không sướng không vui bằng có đi có về. cái sự nhớ nhung, quyến luyến, lo lắng, lúc nào cũng cảm thấy muốn gần đó nó đã hơn là xài hoài thấy ngán.
Má mang nặng tui không dễ như em tui hay người ta, 9 tháng 10 ngày hiếm khi nào yên. nhưng Má không biết đau đẻ là gì thì tui đã lọt ra rồi, mà cũng chẳng khóc oe oe gì hết ráo. đánh 3 phát, bà đỡ á, bả tét đít tui xong còn xỉ mặt nói, con này nó lì phải biết. ờ, sau này mỗi lần tui làm chuyện gì gai mắt, Má tui chép miệng, buông câu đó ra thay cho trò bó tay của tui. hehe. chắc nhờ lì lợm mà còn sống tới giờ dù có lúc tưởng chui vô cây thuốc lá nằm rồi.
tới SN là tui thấy thương Má hơn. sinh nó ra, nuôi lớn rồi lo lắng đủ điều, hi sinh đủ thứ nhưng nó có lông có cánh là đòi bay, bay xa mới ưng chớ bay gần không thích. con với cái, đúng là nợ. tui chỉ mong Má tui sống vui sống khỏe sống lâu với tui để tui trả được chút nào tình yêu thương Má dành cho tui hay chút nấy. quay qua quay lại, Má tui đã 60, tui ước mình đừng lớn nữa để Má đừng già thêm, cứ vầy hoài mà ở với tui...
tui của nhiều năm về sau thời đó khác trước nhiều nhưng nói không khác gì cũng đúng, vì chỉ có lên cấp độ chứ cũng y chang con đường cũ - ý là điên, rồ, dở hơi không biết bơi mà chẳng đòi đi chơi để rồi kêu trời ơi nếu cảm thấy chơi vơi. haha.
tui những năm này thương Má tui nhiều hơn trước, rõ ràng tí là tự nhiên tui có nhu cầu ở gần Má nhiều hơn, lo lắng đủ kiểu. chắc tui bắt đầu già, sắp già, gần già nên nỗi sợ mất mẹ lớn hơn trước kia. nhìn Má cười, hủ hỉ với Má thì thời gian vừa chậm vừa nhanh, khác hẳn lúc mình nai lưng ra cày.
thương thì thương quặn lòng nhưng mà tui cũng phải chịu cảnh vài tháng mới được sờ ti, chắc số tui phải xa gia đình mới lập nghiệp được. nói vậy thôi chứ số má gì, tui chọn tui chịu. vì tui biết, ở với nhau cả đời chắc sẽ không sướng không vui bằng có đi có về. cái sự nhớ nhung, quyến luyến, lo lắng, lúc nào cũng cảm thấy muốn gần đó nó đã hơn là xài hoài thấy ngán.
Má mang nặng tui không dễ như em tui hay người ta, 9 tháng 10 ngày hiếm khi nào yên. nhưng Má không biết đau đẻ là gì thì tui đã lọt ra rồi, mà cũng chẳng khóc oe oe gì hết ráo. đánh 3 phát, bà đỡ á, bả tét đít tui xong còn xỉ mặt nói, con này nó lì phải biết. ờ, sau này mỗi lần tui làm chuyện gì gai mắt, Má tui chép miệng, buông câu đó ra thay cho trò bó tay của tui. hehe. chắc nhờ lì lợm mà còn sống tới giờ dù có lúc tưởng chui vô cây thuốc lá nằm rồi.
tới SN là tui thấy thương Má hơn. sinh nó ra, nuôi lớn rồi lo lắng đủ điều, hi sinh đủ thứ nhưng nó có lông có cánh là đòi bay, bay xa mới ưng chớ bay gần không thích. con với cái, đúng là nợ. tui chỉ mong Má tui sống vui sống khỏe sống lâu với tui để tui trả được chút nào tình yêu thương Má dành cho tui hay chút nấy. quay qua quay lại, Má tui đã 60, tui ước mình đừng lớn nữa để Má đừng già thêm, cứ vầy hoài mà ở với tui...
24/1/12
xí xọn
11/1/12
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






