1/11/09

đâu là bọt nước


- tiêu đề là nhằm vào cái hình à nha. thủy tinh màu, do nghệ nhân Ryukyu thổi. ở VN, sản phẩm này thuộc DNK. đó là công sức 6 tiếng đồng hồ cọng với bao nhiêu mệt mỏi, rồi sự cố của mình hồi giữa tuần trước. mình cầm chai nước lọc, rót xuống cho phó nháy chụp. tay run run, bị đổ ra ngoài chút ít. shoot này là lần đầu, nước chảy ra như thằn lằn đái. đợt sau thì ổn hơn. nhìn fresh hơn. nhưng chưa có file hình đấy.

- thiệt tình, mình không hảo những người quá ngọt ngào, khéo léo. có cảm giác giả tạo, không biết đâu thật đâu giả. người lúc nào cũng cười tươi rói mình cũng sợ. không biết đâu là bọt nước. mình thì tươi và héo tùy lúc, tùy tâm trạng. chắc cũng không thuộc dạng người giỏi che giấu cảm xúc. có vấn đề thì tránh đám đông để mọi người khỏi dính miểng. :D chớ không có giỏi cười khi lòng héo, dù không phải chưa lần nào đóng vai đó. nói thiệt là lúc nào bị stress thì mình chỉ thích đi xem phim, hay đi shopping, kiếm chỗ nào đó ngồi, uống, ăn cái gì đó ngon, đọc cái gì đó hay ho, ngắm phố xá qua lại rồi đi dạo. vậy đó. bạn bè, cũng không muốn trút lên họ những bực mình.

mà nghiệm ra, gần đây rất là khổ sở vì hễ stress là đi mua sắm. ta nói, mua sắm xong, đã tay, sướng người nhưng mà về nhà kiểm tra cái ví thì thở dài. rồi lại nhào đầu vào kiếm tiền, bị stress, lại xả stress kiểu đó. cha mẹ ơi, cái vòng tròn luẩn quẩn kiểu đó chắc chết sớm. hehe.

- sau nỗ lực tẩm bổ vitamin bằng các loại hoa quả từ nước ép cho tới salad, trái cây yaourt thì bữa nay đã hồi phục khoảng 90% công lực. giống như mình giả đò hén! haizz. mà mấy bữa nay đâu có nghỉ ngơi gì đâu. bữa nào cũng cày tới 2h sáng mới tắt đèn đi ngủ. số con chóa gì mà chẳng khác con trâu. ai biểu chui ra nhằm lúc 0h chớ! lúc đó là phải canh nhà, biểu sao cho sướng! :(

31/10/09

than vãn

rồi, chính thức kiệt sức. nhức đầu từ chiều hôm qua, lúc chui vô Duxton xem mấy chục phút Ngôi nhà hạnh phúc (phiên bản Việt của Fullhouse). ta nói, cha mẹ ơi, dài lê thê luôn. đến trễ [do phải chạy quanh mượn cuốn sách ảnh Journey home của Peter Phạm đặng đưa cho người ta] nên hem có chỗ ngồi, đứng nhòm thoải mái. tới khi bị lôi đi xềnh xệch rồi ấn xuống cái ghế ở hàng cuối thì mắt nhìn xung quanh trong lúc tai vểnh lên nghe thoại. vì phải nhướng lên hoặc đúng mới nhòm thấy mắt mũi miệng của diễn viên. mà thực ra cũng hem có gì phải chong mắt lên như vậy nên ngồi cho nó khỏe. kiểu này mà biểu mình ngồi coi từ tập này qua tập khác chắc không nổi.

mệt ná thở, vậy chớ cũng ráng cho xong rồi lên Megastar Hùng Vương. để được xem trailer của một số bộ phim 3D sẽ được chiếu từ tháng 12 tới. ờ, phê. nhưng mà hem hiểu sao bà con ngồi gần mình la ré kinh quá. mình thì thi thoảng thôi. hehe. nói gì nói, chừng 1 tháng 18 ngày nữa là được coi Avatar rồi. cũng đáng mong đợi. mới coi có 16 phút footage thôi mà phê càng rồi.

lúc chui vô rạp là mình đã thấy đuối lắm rồi. đầu nhức như búa bổ. ngồi hàng E nên cổ càng đau. mình coi phim phải kiếm hai hàng ghế cuối thì cổ mới không mỏi. dám sau này kiếm cái rạp nào cho nằm xải lai ra coi thì họa may mới thỏa mãn quá. ra về là muốn được cõng lắm ồi á. nhưng mà cũng phải cà kê với bạn chút, rồi hai đứa đi ăn hủ tiếu Thái đặng nghe em í xả xì chét. haizz. bố khỉ, năm quái năm quỷ gì mà xúm nhau xui cả đám. năm nay mình mất tiền hơi bị nhiều. mà không phải cầm tiền trên tay rồi bị giựt đâu. chưa nhòm thấy mặt nó nữa mới đau chớ! huhu.

về tới nhà, thay quần áo là phải mò mẫm gói thuốc, kiếm thuốc nhức đầu quất vô. vậy mà hem xi nhê gì hết ráo. đau còn dữ dội hơn. trán nóng ran. tổ sư. thì thôi, mần ăn gì nữa. tắt đèn, nằm. vậy mà không ngủ được mới ghê. lăn qua lộn lại thiếu điều xương hông cà lủng cái nệm mỏng dính.

sáng, mở mắt từ sớm nhưng đầu thì nặng như chì. nhấc không lên. lưng thì nhức, nằm ngửa không được, nằm nghiêng không xong. vai trái thì đau như vừa quánh nhau với cu nào. bữa giờ có dầm mưa dãi nắng cuồng dại đâu mà dã man vậy nè? - nằm lẩm bẩm. nghĩ tới mấy cái kế hoạch chi tiết phải làm đặng mai nộp mà rầu. còn một list dài các thứ phải làm trước 18/11 mà thấy chết chắc luôn. từ 1/11 là tối nào cũng phải chui vô nhà thi đấu Nguyễn Du. với tình trạng nhức đầu kéo dài như vầy, vô đó nghe tiếng trống lân hem biết có chịu nổi không nữa.

có cô bé hồi xưa làm chung ở FPT. có 2 tháng thôi mà mời ăn cưới, bữa nay nè. hôm kia lên cơ quan cầm cái thiệp cưới trên tay, cười. tối nay hẹn hò ăn bữa cơm và nói chuyện công việc với trai đẹp, giỏi. nghi là tới 10h mới xong quá. vấn đề là phải tỉnh táo và minh mẫn thì mới đấu trí với nhau được. không thì lại phải lôi nhau ra hành hạ thêm một bữa. khổ lắm.

đâu phải mình lơ là chăm sóc bản thân đâu mà tự dưng quảnh cù chỏ lăn ra bịnh quạn như vầy? thiệt là hậm hực ấm ức muốn chết.

28/10/09

...


all i need is a big big hug!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

[hình chỉ mang tính chất minh quạ nhưng cũng có vẻ giải tỏa stress hiệu quả!]

26/10/09

postcard


mình có một vài postcard, dĩ nhiên, đẹp (rõ ràng, theo gout của mình!). và mình muốn gửi cho một vài người bạn. chậc, nhưng mình không có địa chỉ của họ, thậm chí một vài người, mình còn không biết họ tên mà người ta thường dùng để nhận hoặc gửi một món gì đó qua bưu điện. làm sao đây nhỉ?

500 days of summer

xem 500 days of summer, nhớ các giai - bạn trai, ex, giai gặp đôi ba lần rồi thôi.

- bạn trai: chúng nó, dù cá tính khác nhau, quan điểm sống khác nhau nhưng ít nhiều vẫn giống chàng Tom. tin vào tình yêu và định mệnh. một vài đứa đã thôi day dứt về mối tình lớn tính đến thời điểm hiện tại dù lâu lâu thì trái gió trở trời vết thương cũ lại sung tấy. một vài đứa đang vật vã. nhưng hầu hết, khi một mối tình đi qua, các bạn í học được nhiều điều, trưởng thành hơn. âu đó cũng là một thành công. hi vọng, khi trở lại chinh chiến các bạn không ngựa quen đường cũ.

- ex: "I woke up one morning and I just knew that I was never sure of with you."

- giai: khi nghe quan điểm sống của mình, hầu hết các bạn đều thần hồn nát thần tính. và thông thường thì mình cũng không lấy gì làm ngạc nhiên. ngược lại thì mới mồm chữ A mắt chữ O.



mình thích gương mặt ngố của Tom Hanson, mái tóc không phải lúc nào cũng gọn ghẽ (có vẻ, mình không thích cái gì quá chỉnh chu và luôn như thế! :D phải có lúc này lúc khác thì mới yêu được.) của anh ta. thích cách anh ta khéo chọn style: áo len ngoài áo sơ mi (mình thì đang làm ngược lại) nhấn bằng chiếc cà vạt. thích thoại của phim, dĩ nhiên phần phụ đề quá ổn. nhưng còn bộ phim, không hiểu sao, không như những bộ phim khác, xem xong là biết thích hay không, muốn xem lại hay không, chỗ nào chưa tỏ. 500 days of summer như mình đang đứng trước biển nhưng không nhìn thấy gì bởi nó được phủ một màn sương và mình không hiểu nó đến từ đâu.

PS 1: 15' đầu xem trong trạng thái bực mình vì phần thoại bị rè. Mega, tớ từ chối những anh chàng tuy già dặn, nhiều kinh nghiệm nhưng thiếu tất tần tật các yếu tố còn lại: mã ngoài ưa nhìn, vòng tay rắn chắc, miệng lưỡi ngọt ngào, tác phong phục tận tình... và quan trọng là chất lượng sức khỏe để đến với chàng đấy nhá! đừng có để tớ một nước quay lưng đi nhé!

PS 2: không biết mọi người thế nào, riêng mình, để mời gọi giấc ngủ đến, mình đều tưởng tưởng mình đang ở trên bãi biển và phóng tầm mắt ra khoảng không đầy màu xanh ấy.

23/10/09

23/10

cuối tuần sớm. sáng ngủ dậy muộn, loay hoay một hồi thì phi lên cơ quan, kế đến là đi siêu thị. lại khuân bông cải xanh về. cha mẹ ơi, siêu thị bán có 23k/kg, ngoài chợ bán tới 35k/kg. mô Phật. đi siêu thị thì phải đi buổi sáng chớ tới chiều tối hoặc là dập hoặc là bị cũ nên mình mới chạy ra chợ. chênh gì mà chênh dữ ác? 12k/kg. haizz, giá cá thiệt không hiểu ra làm sao luôn. cà rốt mình không mua ở ngoài, phải vô siêu thị vì ngoài chợ bán cà rốt mướt mờ mình nghi là của Trung Quốc, hỏi người bán thì kêu là của Hà Nội. loại này nhìn đẹp nhưng không chắc, nấu rất nhanh nhừ nhưng nước không ngọt. haizz. giá cả cũng chênh, cà rốt Đà Lạt 11k, cà rốt Hà Nội nghi Trung Quốc 15k. hehe. cam sành thì thôi, bữa nay giá, mai một giá. có bữa 11k, bữa sau 17k, cũng trong hệ thống của Coop Mart đó nha. mà quen rồi, ngày nào cũng quất 2 - 3 trái cam, đều đặn như uống nước lọc mỗi buổi sáng vậy đó.

mực ống ngon, mua luôn nửa kí. 1/2 để xào, 1/2 nhồi thịt chiên. làm theo kiểu của má thiệt là lâu. nhân là nấm mèo, bún gạo, thịt bò băm nhuyễn, râu mực xắt nhỏ. trời ơi, làm mực, độn mực, xắt thịt bò ướp, lặt rau ngót, rửa rồi cất vô tủ lạnh. chiên mực xong, nấu thêm món canh thập cẩm (hạt sen, nấm rơm, bông cải xanh, cà chua, đậu hũ non) mất toi 2 tiếng. huhu. thiệt là đuối luôn.

hôm qua mua con cá chim đen nặng chừng hơn nửa kí (70k/kg), khứa làm 4. cái đầu để nấu canh thơm cà. đuôi với 2 lát thì để chiên nước mắm ớt tỏi. hai bữa rồi chiên không hà. cá thì chiên xong còn chiết dầu ra chớ mực thì khó. mai chắc phải làm món gì đó luộc hay cuốn. dầu mỡ nhiều hem có tốt cho sức phẻ. hehe. nhắc mới nhớ, trưa hôm nay ngồi với mẹ con Hạt Dẻ ở Wrap & Roll, mẹ Hạt Dẻ thích diếp cuốn. mình cũng thích ăn. vị cay của cải bẹ, vị ngọt của tôm, một chút beo béo của thịt ba rọi cọng với bún, chấm tương bần xay nhuyễn trộn với tương ớt. haizz, ta nói, ngon.



nhưng mua tương bần ngon hơi khó hà. tương trong siêu thị ngọt ngay, chẳng biết bỏ cái giống gì ở trỏng nữa. ngoài chợ không biết chỗ nào bán ngon nữa. tương bần mua về giã nhuyễn rồi cho lên bếp, thêm nước cho loãng, nêm nếm rồi kho cho cô lại chút xíu thì chấm bá cháy luôn. haizz, vấn đề là sáng mai với sáng mốt đi làm. cuối tuần người ta tung tăng còn mình đi mần. hem biết bữa nào vào bếp được nữa hay lại tùy hứng đây.

(hình: internet)

22/10/09

phẩm giá con người

bữa nay mệt quá, kệ miẹ hết, nằm nghe nhạc và đọc bài này của chị Hương. bài hay và còn gợi nhớ một thời tuổi thơ của mình.

từ năm lớp 3 đến lớp 11 mình được nhận học bổng của một tổ chức phi chính phủ của Pháp. quả thật, tới giờ mình không còn nhớ tên tổ chức đã trao học bổng cho mình, cũng không nhớ số tiền (không quá lớn so với thu nhập trung bình đầu người thời điểm những năm 90 nhưng cũng là lớn đối với gia đình mình) mình được nhận (không đều đặn, có lúc 6 tháng, có khi 1 năm thì phải), chỉ nhớ một vài bạn cùng được nhận học bổng như mình và một vài cảm xúc cho những lần đi nhận.

ở thời điểm đầu, chỉ những bạn học giỏi, có thành tích Đoàn Đội, nhà khó khăn thì mới được nhận. hình như 10 bạn thì phải. hồi đó, có vài lần mình được chọn đứng lên phát biểu cảm ơn. thật tình, mình cảm ơn những người khác màu da không chỉ vì tấm lòng của họ dành cho bọn mình mà còn vì cách họ đối xứ với mấy đứa trẻ. họ ân cần, luôn cười và cầm tay rất chặt. dù mình không hiểu họ nói gì nhưng đối với một đứa trẻ lên 9, 10 thì nhìn sâu vào mắt cũng cảm nhận được tình cảm của người khác. ngược lại, những người đại diện ở VN, cụ thể ở HA thì khác. họ luôn có cái nhìn khinh khỉnh, nói với nhau sau lưng bọn trẻ những điều miệt thị. có lần mình nói với má, con không muốn nhận học bổng nữa vì những người làm chung cơ quan ba gặp mình đều nói với ý mỉa mai, kiểu như, lần sau đi nhận học bổng thì nói má con may cho cái áo mới, thay cái quần mới lên hình sáng sủa hơn.

rồi sau những trận bão, lụt lớn, cứ nghe tới mấy chữ Quyên góp cứu trợ đồng bào miền Trung thân yêu hay Vì khúc ruột miền Trung hay những gì tương tự thế là mình dị ứng. cái kiểu, năm nào cũng như năm nấy, bắt mọi người quyên tiền cho mình. một hai lần thì còn nghĩ tới nghĩa cử lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát chớ trăm lần như thế thì ai mà chịu cho thấu. riết đâm ra bực mình, tự nhiên cứ bắt mình quyên góp cho ải cho ai xa lạ. mà nhứt là quyên cho đã chưa chắc gì đã tới tay được người cần nhận. có đôi lần mình đi nhận hàng cứu trợ. thề, chưa bao giờ mình cầm được 1 đồng, giỏi là vài ba gói mỳ gói, một nhúm quần áo cũ, có năm được thêm vài ba lít nước đóng chai. má mình toàn cho lại mấy nhà nghèo trong xóm vì mỗi phần quá ít, những nhà đó con đông, sẽ không đủ. vì thế, thành thực mà nói, mình không khoái mấy vụ quyên góp rồi chụp hình này nọ đưa lên báo đâu. bất nhẫn lắm!