17/04/2008

tired, confused, worry...

mobie nằm đâu ko biết, cả ngày nay chẳng tài nào tìm ra nó. cũng như tâm trí mình, ko biết để đâu mất rồi. ko tập trung để viết, chỉ vì chuyện chỗ ở. ko biết nói sao nữa...
28/5 đi ĐN, 8/6 bay vào. đã book vé. ko đc đi quá lâu, nên chưa biết sắp xếp lịch trình như thế nào, có thế nào thì cũng phải cố. hơn 1 tháng nữa mới rời SG. tối mai đc bò lên ĐL. ờ, sẽ cố gắng tranh thủ, hít thở, cân bằng.
chới với, chơ vơ...

06/04/2008

Chủ nhật như kứt

mất khả năng diễn giải những cảm xúc bằng ngôn từ, cứ để mọi thứ trôi tuột, không cách nào lưu giữ. tệ hại. rồi sẽ ra sao nếu cứ như thế này?
tối hôm qua nói chuyện với Nam Thắng. lâu lắm rồi mới nghe tin nhau. thứ 6, sáng gặp Tr. ở Yoko, thấy thờ ơ; chiều gặp Kh. trên YM, thấy thoải mái, tối Ch. nhắn tin, muốn gặp nhau, nhưng mình ko cảm thấy thích. bận ko phải là lý do chính. dù biết rằng, những lần tao ngộ sẽ tạo điều kiện để hiểu nhau hơn, xóa đi cái ác cảm ban đầu, nhưng mình ko nghĩ sẽ thay đổi đc. mình ko thích, ko muốn và nhất là ko có cảm giác dù chỉ là chút xíu. vậy nên, đừng gặp, đừng tạo cơ hội để Ch. nuôi hi vọng, hoặc ngộ nhận. kể ra cũng nhẫn tâm, nhưng thôi, kệ. M. về SG rồi, có gọi, nhưng mình ko bắt máy. dù sao M. cũng chỉ là một cậu bé đang lớn, những suy nghĩ, những hành động của M. khiến mình cảm thấy bực, ko cảm thông đc, ko thấy tin cậy. mà mình thì nhanh chán, hay thay đổi hơn cả M. sẽ tốt hơn nếu chúng ta thôi gặp nhau. uh, nên thế.
mấy ngày rồi chạy như điên, việc nhiều đến mức ngạt thở. không có thời gian để thở chậm, lắng lại. tự hỏi, để làm gì nhỉ? để đủ chi phí chi tiêu cho một tháng? để cảm thấy không bí bức khi có việc gì đó bất ngờ hay để dễ dàng quẳng việc vác balô đi? uh, cái gì cũng có giá của nó, biết thế thì chỉ còn cách cố thu xếp sao cho thật hợp lý để ít ra, mỗi tối, khi lê chân về cái phòng tạm, bé tí chừng 9m2 cho cả 2 người, mình cũng còn sức để làm tiếp, hoặc đọc sách, xem 1 bộ phim trong hào hứng.
đã xem Into the wild, có nhiều cảm xúc, nhưng vẫn chưa đủ để viết review tử tế. mà mình chưa đủ trình để review có chất, chỉ là cảm nhận thì chán bỏ mịe. đã thế, thì phải tập dần cho quen, nhở. nhưng hiện tại cóc dám bon chen gửi báo, dù mọi người vẫn nhờ. nhiều lúc thấy buồn cười, ngồi trên máy cả buổi trời, cóc ra ngô ra khoai, nằm xuống, cầm bút hí hoáy, nhưng dĩ nhiên chỉ là bài vở. bực cả mình.
sẽ thu xếp cho chuyến đi Huế, HN sớm. dù chỉ vài ngày ở vài ba nơi, nhưng có thể sẽ giúp mình cảm thấy tốt lên bởi đc ở một nơi khác, ko phải SG, đc gặp những người khác, ng mình thương yêu. chóng thôi, trung tuần tháng 5 đi nhé! hẹn SG 1 tháng sau sẽ quay về. mà muốn thế, phải chăm chỉ làm việc thôi! uhm...