12/04/2016

Be yourself


Đã đọc hết Xuyên Mỹ sau nhiều ngày ngắt quãng. Muốn nói lời cảm ơn tác giả thật nhiều bởi chia sẻ những điều về cuộc đời mình không phải dễ mà bằng cách kể như rút ruột của loài chim yến của chị. Cách chị làm việc với một tác phẩm mang nhiều tính cá nhân vẫn rất đỗi văn học lại chỉnh chu trong tư cách một người viết làm tôi thêm quý mến với tư cách độc giả.

Nhờ chị, hành trình của chị, nước mắt tôi lại chảy sau nhiều ngày ráo hoảnh. Chúng chảy thành dòng khi tôi đọc đến lúc chị hoàn thành việc học kéo dài đằng đẵng 7 năm trời cho hai tấm bằng Thạc sĩ và Tiến sĩ, kết thúc 26 năm học liên tục từ khi bước vào lớp 1.

Việc học, chả hiểu sao lại quá khó khăn khi vì bằng cấp. Đôi khi đó cũng là một động lực tốt nhưng áp lực của việc phải "hoàn thành" mang trong mình nội hàm như phải nuốt sạn trong miếng cơm đang nhai dở, có thể gây mẻ răng. Chiến đấu chật vật một mình trong quãng thời gian khó khăn về tinh thần dẫu có sự giúp đỡ của bạn bè chăng nữa vẫn chỉ là một động tác gãi ngứa ngoài ra khi bạn bị nội thương. Tôi thấm thía hành trình đấu tranh với lý trí và tình cảm nên đồng cảm tác giả.

Nỗi sợ của việc không biết bắt đầu lại từ đâu, từ bỏ những điều thân thuộc để đối diện với những thứ xa lạ là có thật. Chẳng phải vì không thể từ bỏ thói quen, chỉ là để bước ra khỏi vùng an toàn, bạn cần làm nhiều hơn một cái bặm môi, khuỵu gối trước khi lấy đà bật nhảy. Tôi thấm thía nhưng cũng thường muốn được thử thách như thế.

Kat, bạn cùng nhà đã nói với tác giả rằng cô đã cho phép người khác đưa ra những nhận xét khiến cô cảm thấy mình bình thường, thậm chí tầm thường, điều đó làm cô tự ti. Việc nhìn nhận thực tế về năng lực, vóc dáng của bản thân khác với việc người khác thể hiện thái độ của họ với điều đó.

Tôi từng lớn lên với niềm tin mình không xinh đẹp, lẽ ra nên chết quách đi còn hơn là sống với vóc dáng, khuôn mặt này. Tôi đã nói với mẹ tôi sao bà không bóp mũi tôi chết đi không dưới 1 lần dù bà đã phải chiến đấu để tôi thắng được bệnh tật, sống sót và lớn lên không bị dị tật về trí não hay thân thể. Giờ nghĩ lại, hẳn tôi đã làm mẹ mình đau lòng biết bao nhiêu và lòng tràn đầy nỗi ân hận.

Nhưng hồi ấy, tôi chỉ bị chìm trong những nhận xét ác ý của người lớn, bạn bè đồng trang lứa thậm chí cả gia đình, họ hàng cũng khiến tôi mặc cảm, không biết yêu bản thân, trân quý những khả năng trời ban. Nữ hoàng Lee Hyori đã từng là con sâu rượu, làm việc như điên, không biết quý chính cô chỉ vì tuổi thơ không được nghe lời khuyến khích nào từ cha, không biết đến tình yêu của cha. Cô mặc định, đến người sinh ra mình còn không yêu thương mình nữa là. Nhưng rồi cô đã thay đổi, nhờ người bạn đời hiện tại, người không giàu, không đẹp, không có nhiều ham muốn từ vật chất đến vinh danh.

Tôi cũng dần ngộ ra điều ấy, nhưng bằng một con đường khác, tự tìm cách hiểu bản thân và chẳng còn cách nào khác ngoài là chính mình. Nghe thì đơn giản nhưng là cả một vấn đề lớn và phải trải qua nhiều chuyện đủ loại đớn đau tôi mới biết mình cần làm gì. Và cũng chẳng dễ gì để là chính bạn mà không khiến mọi việc bạn muốn xảy ra như dự trù. Cuộc sống vốn vậy mà, phải cố gắng để chinh phục thôi.

10/04/2016

Hello again

Cỏ mọc xanh mướt, cao sắp lút đầu, ngôi nhà này bị bỏ hoang đã quá 1 năm. thôi thì nhân lúc rảnh rỗi lại có vài điều linh tinh muốn sẻ chia nên lại làm vườn, quét tước trước sau, sơn phết lại nhà. mời bạn bè, người lạ đến chơi. chơi vui thì làm chén trà với nhau.

---
Mấy nay tôi đọc lại cuốn Xuyên Mỹ của Phan Việt. Sách mua lúc nào tôi chịu, chả nhớ ra dù đã thử vì không ghi chú như thường lệ. Tôi chỉ nhớ đã đọc ít nhất 4 chương (đôi chỗ khi đọc lại nhớ mang máng đã từng nghĩ thế này thế kia) nhưng đến khi dọn dẹp mới nói “Hello again" như chính tác giả chào cái tượng người da đỏ cao to trên đường từ bờ Đông nước Mỹ về lại Chicago. 
Quả thật, lần đầu cách đây hơn 1 năm, tôi không tài nào nuốt trôi những tâm tư trĩu nặng của một phụ nữ đang trong quá trình đấu tranh với bản thân về việc “quyết định ly dị có đúng không?” Việc đọc ấy mà, chính cảm xúc, trạng thái tinh thần của tôi ngay thời điểm cầm sách sẽ tác động đến hành trình đồng hành, sẻ chia cùng tác giả. Có lẽ, ngay bây giờ tôi cũng có một câu hỏi lặp đi lặp lại từ vài tháng nay nên cũng muốn giải mã ẩn số. Lúc này tôi mới kết thúc chương 13, khi tác giả đã chịu đi gặp chuyên gia tâm lý để tìm giải pháp cho những ngổn ngang bộn bề trong lòng. 
Phụ nữ ấy mà, phần đa tự làm khổ mình bằng những dằn vặt, trăn trở, lật trở như nướng bánh tráng nhưng cũng kìm nén, dè sẻn sự chắt chiu yêu thương với chính mình, dành sức lực cho việc giang tay đón lấy những niềm vui nho nhỏ mà người khác vô tình hoặc hữu ý thi thoảng ban cho/ mang đến và cũng vì những điều tương tự mà trở nên buồn bã, tủi thân. 
Hôm rồi tình cờ tôi xem được một phân đoạn trong bộ phim truyền hình Reply 1994 cười đến sặc cả nước. Chuyện là một cậu bạn trong nhóm than phiền không hiểu nổi tại sao bạn gái ở xa lại giận khi anh ta xin lỗi việc không có mặt chúc mừng sinh nhật của cô ấy vì phải đi thi, thay vào đó, anh ta sẽ về trước hoặc sau ngày đó và cô trả lời: “Đó đâu phải sinh nhật của em nữa mà anh phải về?” Hai cô bạn giải thích, vấn đề chẳng phải ở đó, vấn đề ở chỗ thái độ thể hiện tình cảm của anh ta. Và rồi họ cho ví dụ khác cũng như chờ đợi câu trả lời của 5 tên con trai trong nhóm nhưng rồi đều bị họ làm cho thất vọng, chỉ có một người bổ sung sự quan tâm mà các cô gái muốn nghe sau khi cho đáp án. Cả đám con trai còn lại trố mắt nhìn tên duy nhất thốt ra câu: “Nhưng mà cậu không sao chứ?” kế sau lựa chọn “Dù sơn có mùi nhưng mở cửa không tốt cho mũi thì phải đóng cửa vào!”
Chuyện trong phim, chuyện trong sách làm tôi nhớ lại mấy lá thư mà hồi mười tám tuổi tôi và mấy đứa bạn cả trai lẫn gái viết cho nhau hồi chúng tôi chân ướt chân ráo vào đại học cả những xáo trộn của năm cuối cấp. Con gái, phụ nữ, đàn bà là loại động vật mà não và tim nối liền nhau, cứ bắt người khác phải đọc được những điều chẳng cần phải nói bằng lời mà vẫn phải hiểu và đáp ứng đúng nguyện vọng. Mà hỡi ôi, đời không như là mơ, đàn ông chả phải đàn bà, đàn bà cũng chẳng phải ai cũng như ai nên chị em cứ gọi là uất lên uất xuống vài trăm bận. 
Đừng có ngồi đó mà mong người khác hiểu được tâm tư của mình, chẳng có ai là con giun trong bụng của mình để hiểu được mọi mong ước đâu, đến người đẻ ra bạn còn không thể nào đoán đúng 100% nữa là. Muốn gì thì hãy hê lên dù có phải chai mặt một tí thì cũng nên nói những gì mình đang nghĩ thay vì đợi người ta nhận ra và đáp ứng, nghe! Nói vậy để giải thích cho một vài bạn đủ thân thiết khi nhận được tin nhắn có nội dung vòi vĩnh, đòi hỏi của mình trong 1 tuần qua. Từ nay ấy mà, các bạn ạ, mình muốn gì, từ ai, mình sẽ hét lên đấy! Mình chả nín thở chờ các bạn nghe thấy nữa đâu (kiểm tra lại, mình chờ đủ lâu rồi, có bạn 1, 2 năm, có bạn cả nửa thập kỉ cơ!) Và các bạn cũng có quyền tương tự, có điều, chúng ta sẽ đàm phán một tí nhé! À, nghe có vẻ hơi bất công nhỉ? Ờ, ai bảo là đời công bằng đâu! 


Chương 18, lại có tí liên tưởng đến bản thân. Hễ có vấn đề cần suy nghĩ hoặc đang trong giai đoạn vết thương mưng mủ, tôi thường ở nhà, quanh quẩn trong gần 30 mét vuông, cứ làm hết những việc linh tinh, ăn uống, nghe, đọc... ít nhất 2 ngày. Rồi tôi mở cửa, bước ra ngoài, đi bộ hoặc đạp xe, ghé sạp trái cây quen, siêu thị cạnh nhà, cũng có thể đi xa hơn gặp những người lạ thật sự. cười với họ trong những cuộc đối thoại ngắn, vô thưởng vô phạt. Và khi tôi quay trở về nhà, nấu những bữa đơn giản cho chính mình với cảm giác "yên ổn" - từ của Phan Việt.

Chương 19 và 20 có nhiều hơn một gạch đầu dòng.
- Một giấc ngủ ngon đáng giá thế nào sau chuỗi chỉ toàn "ác mộng", "trắng đêm", "thằn lằn tặc lưỡi mấy lần".
- Những tưởng đã tạm biệt buồn chán nhưng người người bạn không muốn trở thành thân thiết vẫn cứ gõ cửa một cách bất ngờ, tự kéo ghế, rót nước và ngồi xuống thật lâu.
- Trò chuyện với một người biết tên, nhớ mặt nhưng chưa một lần gần gũi bỗng trở thành một món quà với nhiều điều thú vị, gợi mở cực tốt giúp tháo vài cái gút càng ngày càng to.
- Cảm thấy là phụ nữ, hmm, được dạy từ bé "con gái phải thế này, phụ nữ là thế kia..." nhưng khác với Sam - người bạn của tác giả, chị chưa bao giờ thích làm đẹp, chưa bao giờ là cô gái nữ tính. Tôi hẳn đã trong tình trạng tương tự một thời gian dài. Nhưng xã hội gán cho mỗi người một cái nhãn giới tính và dùng nó đến xây dựng một loạt phạm trù từ nhìn nhận khả năng, tính cách, vai trò trong xã hội lẫn một mối quan hệ riêng tư. Sam chọn chỉ là chính Sam.
- Hôn nhân - các loại mô hình hôn nhân và liệu hạnh phúc có phải là mục tiêu duy nhất khi người ta đưa ra quyết định kết hôn? xác định liệu mình có thể phù hợp để đóng vai vợ/ chồng hay không và thừa nhận sự thật của khả năng đó.
- Phụ nữ sinh ra đã là phụ nữ hay trở thành phụ nữ? Bạn sinh ra đã thế hay trở thành theo quá trình sinh trưởng?
- Quan hệ nào/ (tôi suy rộng ra thành tình huống nào), dù xấu đến đâu cũng có mặt tốt của nó và nhờ thế chúng ta có thể đi tiếp.
- Điều cần có, chắc chắn phải có và không thể thoả hiệp trong một mối quan hệ là gì?
- Chấp nhận sự thật một người có thể thay đổi vì bản thân họ, vì người khác, với người khác nhưng không thay đổi với mình, vì mình. Tương tự, đó có thể là người yêu tuyệt vời, người chồng/ vợ tốt nhưng không phải với mình.
- Tìm lại chính mình sau đổ vỡ - cần có thời gian để đứng thẳng trở lại sau khi phải khom lưng quá lâu.
- Phải bước những bước thật nhỏ, chắc để lắng nghe chính mình, hiểu chính mình, tự chữa lành vết thương, hàn gắn những vụn vỡ.
- Không nên xây dựng một mối quan hệ khép kín chỉ với hai người mà thôi, chẳng khác nào bạn quây một cái ao và nuôi cá chẳng hề thay nước. nước tù, nước đọng sẽ giết chết không chỉ cá.
- Nếu muốn có con, nhất là phụ nữ cần phải nghĩ: anh ta có phải là người cha mà bạn tin tưởng giao con mình để nuôi - dạy chúng hay không; anh ta có phải là một hình mẫu tốt mà bạn muốn con trai mình trở thành, con gái chọn một người bạn trai/ chồng.
- "Không thể có một mối quan hệ bền chặt với bất cứ ai nếu ta không hiểu rõ về mình, để ta không chỉ tự tin mà phải sự tự tôn với bản thân."
- Yêu phải đi kèm với hiểu, (cả trong chuyện chăn gối) nếu không sẽ là bất hạnh cho cả hai.

11/07/2015

kẻ từng là… nhưng giờ chỉ còn là người tốt

1. hôm kia hôm kìa, ngồi với A., rất lâu rồi hai chị mới chuyện trò quanh tách trà (à nó phải gọi những hai phần bánh ăn kèm trà mới gọi là đã đời). may thật, hai chị em chưa từng xa cách vì một vài chuyện cái lọ cái chai, vẫn trân quý nhau như cái thời mới biết nhau trên blog rồi tự nhiên nó bảo muốn gặp I. thế là mình xách đít đi gặp rồi giẫm vào đời nhau từ đó. chả nhớ đã bao mùa xuân rồi hè nối thu tiễn đông í ới gọi nhau nhưng ơn đời đã cho hai con mụ hâm hâm cụng trán vào nhau. mong là chúng ta sẽ không có ngày nghĩ về nhau với tên gọi "kẻ đã đôi lần chia sẻ niềm vui - nỗi buồn cùng tôi nhưng giờ chỉ còn là người tốt".

2. vài ngày trước, tôi gọi P. ra gặp. dù thật sự thì có việc mới gặp nhưng cũng muốn nhìn cái mặt bánh bao của nó một chút và cũng để nói với nó "đừng có mà chạm tay vào người lạ dù đang thực hiện phận sự của BTC". cũng thời điểm đó, nhắn cho D. rằng ăn tối đi sau khi được mật báo dạo này nhiều xáo trộn nhưng rồi mãi cũng hẹn hò được. U. thì bặt vô âm tín, thôi cũng đành, thuyền theo lái gái theo chồng, bến bờ công việc cũng xoay chiều nên thử nín thở đợi coi chừng nào nó ngoi lên. L. mới gặp cách nay 2 cuối tuần, vẫn cười nói huyên thuyên nhưng thoáng chút lo lắng vì công việc và cả tâm tư trĩu nặng của người đờn ông tưởng ngầu đời nhưng khá mong manh. chúng nó là những đứa mà tôi luôn nghĩ đến mỗi khi xem 2 days 1 night hay 5 gã bảnh-bề-ngoài-thì-ít-mà-ngon-ở-tài-năng-thì-nhiều được cầm đầu bởi tên điên-thiên-tài-có-gương-mặt-trẻ-thơ-nụ-cười-sát-thủ. hi vọng tình cảm đó từ hai phía và cũng có thể đếm được số năm thay vì tên gọi "kẻ đã đôi lần chia sẻ niềm vui - nỗi buồn - áp lục cùng tôi nhưng giờ chỉ còn là người tốt".

3. hôm qua ăn tối với M. ở nơi mà bất cứ người ngoại quốc nào đến SG cũng được một lần dắt đến vì tự hào món ăn ngon, được chăm chút cẩn thận mọi thứ. cuộc trò chuyện đó nhắc tôi nhớ đến J. trong nhà hàng quen thuộc của hắn ở BKK, cả những chi tiết thú vị của bữa tối vui vẻ, hay lần tôi gặp S. ở Ubud 3 năm trước, E. và M. ở Nusa Lembongan 2 năm rồi, và một số tên đã đi loanh quanh SG, ăn món tôi nấu, tán dóc cùng tôi trên nẻo đường phiêu dạt của chúng nó. thời gian trôi qua, chúng tôi vẫn là bạn dù ít liên lạc và không biết lúc nào thì trong kí ức của mỗi đứa định danh của đối phương sẽ là "kẻ đã chia sẻ niềm vui khám phá vùng đất mới cùng tôi nhưng giờ chỉ còn là người tốt".

4. hôm nay, cafe sáng muộn với người cả triệu người biết mặt quen tên và chia sẻ tôi đã ngưỡng mộ anh từ thời điểm được đứng trong sân vận động giữa muôn vàn người hâm mộ Westlife 3 năm trước. cảm giác sung sướng khi được tận hưởng không khí âm nhạc, hoà theo dòng chảy giai điệu và nhìn ngắm những gương mặt nghệ sĩ từng gắn bó với kỉ niệm thời học sinh ấy thật đã đời. tôi đã thầm cảm ơn sự liều mình cho cuộc chơi ấy của nhà sản xuất và nay càng yêu quý thêm sự nhiệt tâm. điều đó một lần nữa tạo thêm động lực để tôi biến ước mơ nằm trong tiềm thức bấy lâu vừa phá kén thoát ra thành hiện thực.

cùng hôm nay, ngồi với K. thấy lòng vẫn không thôi áy náy vì đã không nhiệt thành 100% cho dự án riêng đầu tiên của K.. tự hào, ấn tượng, yêu thương gấp bội và không quên cảm ơn hành trình là những người bạn tin cậy, trân quý suốt 5 năm qua. tôi học được từ K. nhiều thứ, được K. khích lệ nhiều hơn K. hình dung. việc tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông và ở đậu trong cuộc đời nhau quả là phải có nhân duyên mà nếu thiếu nỗ lực vun vén thì mọi thứ cũng đã vụn vỡ, tan như bọt biển để rồi có thể giờ đây gọi nhau bằng "kẻ đã từng là bạn đồng hành của tôi nhưng giờ chỉ còn là người tốt".

tôi nhớ H., thằng bạn 10 năm từng nấu điện thoại ra cháo, từng khóc cười với tôi, từng uống cạn chai rượu 40 độ vào cái ngày tôi tròn 24 tuổi, từng sau khi đón tôi ở sân bay đã lôi tôi lê la hết hàng sách cũ này đến tiệm sách mới kia, từng chứng kiến những chuyện động trời của nhau, đã phải vác cái vali nặng ngót 25 kg của tôi lên xuống 3 tầng lầu trong chặng cuối của cuộc hành trình dài 1 tháng năm kia cho tôi… kể nữa chắc phải thành tờ sớ mất nên ngừng liệt kê vậy! ơn trời, dù ngăn sông cách biển, dù nó đã đề huề vợ đẹp con xinh thì chúng tôi vẫn không là "kẻ đã từng cùng tôi vượt qua những năm tháng bão giông của tuổi trẻ nhưng nay chỉ còn là người tốt".

và chẳng hề cố ý nhưng tôi đã nghĩ đến vài người. thật tiếc và buồn vì đã không còn buồn tiếc khi họ được xếp vào danh sách "kẻ từng rất quan trọng với tôi, khiến tôi muốn đến nơi ấy đôi khi chỉ là để hàn huyên, nhưng nay chỉ còn là người tốt."

người trong hình là người mà suốt cả cuộc đời này chẳng bao giờ có cái tên nào khác ngoài Nàng.


06/07/2015

trả lại những gì được nhận

1. tôi thường hay mỉm cười khi đi trên đường với người lạ. hầu hết người nói chung ngôn ngữ mẹ đẻ với tôi nhìn tôi như kẻ điên. phần lớn người xa lạ chỉ có thể giao tiếp với tôi bằng ngôn ngữ quốc tế trước tiên là thoáng ngạc nhiên sau rồi họ mỉm cười đáp trả. không phải mọi quốc gia tôi đặt chân đến, người ta đều đáp lại nụ cười của một du khách nhưng ít ra họ không nghi ngờ ý đồ ẩn giấu sau nụ cười.

thật ra tôi không có ý lên án người Việt nhưng chẳng hiểu điều gì khiến chúng ta trở nên nghi ngờ tất thảy. tôi đôi khi cũng rơi vào tình huống nửa tin nửa ngờ. sau đó tôi nhận ra, phản xạ này thật nguy hiểm, tác động cực kỳ tai hại đến tâm sinh lí và năng lượng của tôi. đành phải tự dặn, phản xạ nhanh để không bị cướp hay lừa nhưng cũng đừng để những tâm hồn chưa kịp mở đã vội đóng chỉ vì phản ứng của một người dẫu là xa lạ trên phố.

2. phải là kẻ vác ba lô đi lang thang, đôi khi phải cầu viện đến sự giúp đỡ của người xa lạ, khác biệt ngôn ngữ, văn hoá mà không giao tiếp bằng lối thông thường được, thì mới thấu hiểu cảm giác hạnh phúc, ấm áp thế nào ở ngoài vùng an toàn. tôi thích ngang dọc, len lỏi những xó xỉnh, dụ dỗ người xa lạ chia sẻ câu chuyện, không gian, món ăn của họ với mình. tôi sẽ đáp trả những điều tôi nhận được từ họ bằng cách này hay cách khác với cả những người khiến tôi khó chịu.

tôi trở nên hài hước, lém lỉnh, dễ gần mỗi khi tôi đi. vì tôi muốn học từ họ, muốn biết về những thứ mình không hề có khái niệm gì trước đó, tôi cũng muốn giới thiệu về vùng đất và con người nơi tôi sinh sống. tôi dặn lòng lúc này tôi không còn là một con nhỏ khùng điên ba trợn, tôi là người Việt, tôi không được làm những điều có thể tạo nên những ấn tượng xấu, tôi phải khiến người khác muốn đến  VN, muốn được thưởng thức vài món ngon, thưởng ngoạn cảnh đẹp ở đây. Nhưng đồng thời tôi cũng phải chuẩn bị cho những người bạn ấy một tâm thế nhập cuộc tốt nhất.

3. cái cô nhỏ trong hình cổ trả lại những tình thương mà dì và má cổ cho vậy đây!




Bang Bang Bang

không viết gì vào đây đã 2 năm 6 tháng. tự nhiên muốn nhìn lại 30 tháng qua mình thế nào. à thì cũng có nhiều thứ để kể, để nhớ và muốn làm lại, à không, tiếp tục nhưng có hiệu đính. haha.

thôi thì bắt đầu từ hiện tại luôn. tôi vừa cách ly mình với thế giới bên ngoài được 10 ngày. thực ra cũng không hẳn là bế quan toả cảng vì vẫn đi chợ khi tủ lạnh trống rỗng, phải trả lời tin nhắn công việc, phải tham dự 1 cuộc họp quan trọng, hồi đáp dăm cái email, làm tiếp những việc dang dở và cập nhật mạng xã hội. 


tôi bị cảm giác bội thực với những âm thanh tôi không có quyền kiểm soát, tôi mệt mỏi khi phải xử lý hằng hà nội dung trong những cuộc đối thoại nhiều khi không quan trọng nhưng buộc phải nghe. tôi muốn được ở một mình trong không gian cảm thấy thoải mái nhất, làm những thứ tôi muốn, nghe loại nhạc thậm chí 1 năm trước tôi còn không nghĩ mình có thể nhún nhảy theo. và tôi đã đề nghị cộng sự của mình cho tôi được ở 1 mình, hạn chế tối đa những cuộc chuyện trò qua điện thoại. tôi cũng không gặp cả vài người bạn thân thiết, cũng chẳng nói chuyện với gia đình. 

tôi tự hỏi sao lại thế nhất là sau chuyến đi dài 9 ngày? phải chăng cơn trầm cảm vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm hay do cơ thể thiếu chất - tóc rụng nhiều hơn, thèm ăn, nhức cơ, buồn ngủ? dù nguyên nhân là gì thì cũng phải tìm hiểu căn nguyên và xử lý nếu không, rất có thể một hôm nào đó tôi sẽ làm điều từng nghĩ nhiều khi còn ở tuổi 20. nhưng trước hết, tôi phải được tách khỏi thế giới. 

hiệu quả, việc ở một mình mang lại hiệu quả, ít ra là tôi đã có thể chấp nhận cuộc nói chuyện dài 2 phút qua điện thoại với cộng sự. nhiều khi tôi nghĩ mình sẽ chết một mình, không ai biết đến sự ra đi ấy chỉ vì một khi tôi không sẵn lòng nói thì thế giới phẳng lặng. 

à, chắc phải cảm ơn Big Bang, nhóm nhạc HQ với 5 cậu chàng khác nhau từ tính cách, ngoại hình đến tài năng. họ kỉ niệm 10 năm thành lập và tái hợp sau 3 năm các thành viên tập trung vào sự nghiệp riêng bằng một loạt sản phẩm âm nhạc mới. tôi chỉ nghe nhạc của họ, xem một số chương trình thực tế mà họ tham gia trong thời gian tôi trú ẩn. cũng như Bi Rain, Big Bang làm tôi cảm thấy mình cần phải vượt qua một số chướng ngại, để tiến về phía trước. nhưng tôi cần xác định con đường phía trước thế nào, nhiều xà bần, cát gạch ngổn ngang quá! 

thật khôi hài, từ năm 3 tuổi đến 15 tuổi, tôi nghe nhạc vàng. 16 đến 18 tuổi cũng thích boyband, Michael Jackson, Beatles. 18 đến 24 thích rock điên đảo dù vẫn không từ bỏ Beatles. 25 đến 32 nghe gì cũng được nhưng chủ yếu pop của một số ca-nhạc sĩ underground. 33 trở chứng, nghe Lee Hyori, Bi Rain, IU, Big Bang. haha. có phải đang xảy ra hội chứng Benjamin Button không vậy? có điều, càng ngày xu hướng tránh xa đám đông càng nổi bật, nghĩa là những gì đang là hiện tượng thì không bao giờ rớ tay vào. kể cả lúc này khi cả thế giới đang điên đảo vì MADE cũng chưa từng bật 1 bài hát mới của 5 chú nhỏ kì khôi nhưng đáng yêu ấy. cảm giác tụt lại phía sau thật đáng được tận hưởng.

bonus tấm ảnh từ tháng 11 năm ngoái. cần được quay lại những ngày tháng ấy để tiếp thêm nguồn năng lượng tích cực, tràn đầy sáng tạo, hài hước từ người đàn ông ấy! 

26/01/2014

Thịt xá xíu



Xá xíu của Nàng không có dầu mè, không có dầu hào, không có bột màu điều - những chất giúp tạo màu cho thịt, chỉ có:

- Tỏi: loại bé tí của Việt Nam nha. Tỏi của Khựa mùi hăng nên sẽ ác tất cả các mùi khác, nếu phải dùng thì in ít thôi. Giã dập, đừng băm nhuyễn vì khi nấu có thể bị cháy.
- Ngũ vị hương
- Xì dầu
- Muối
- Đường (đường nâu, đen càng tốt vì có thể góp phần tạo màu cho món ăn)

Thịt làm món xá xíu cần chọn loại có ít mỡ đi kèm nạc thì khi ăn mới không có cảm giác khô như thịt nạc hay bị cứng như thịt mông. Nếu muốn cắt lát cho đẹp thì nên chọn thịt đùi, loại đùi trước hoặc thịt ba rọi - chỗ gần sát sườn vì thịt nạc nhiều, mỡ không dày. Nếu có trẻ con hoặc không thích mỡ nhiều thì chọn nạc dăm hoặc thăn.

* Thịt cần sơ chế sạch bằng cách rửa nước ấm pha chút muối để không còn mùi hôi, trắng thịt. Để thịt cho ráo hoặc thấm khô trước khi ướp gia vị. Với một kg thịt, gia vị đi kèm có thể ước lượng như sau: (nhà tui ăn nhạt nên các bạn có thể tuỳ chỉnh theo khẩu vị của bản thân)

- Nửa chén cơm nước tương
- 5 muỗng canh đường
- 1 muỗng cà phê muối
- 1/4 muỗng cà phê ngũ vị hương (lưu ý, cho nhiều sẽ bị đắng)
- 1 củ tỏi

* Cho xì dầu, muối, đường và ngũ vị hương vào một cái thố sâu lòng. Hoà tan cho tỏi đã giã dập vào trước khi thả thịt vào massage chừng 15 phút rồi để trong ngăn mát tủ lạnh 2-3 tiếng, gấp thì cho vào ngăn đông chừng 15 phút.

* Nấu:

- Cho chảo sâu lòng lên bếp, chảo nóng cho dầu ăn, đừng quá nhiều nhưng cũng đừng quá ít. Dầu sôi, thả tỏi đã ướp trong thịt vào phi vàng rồi vớt ra (kẻo cháy). Thả thịt vào áp chảo cho se vàng, hoặc cháy sém một chút hai mặt, chiên cả phần da nhưng không cần làm phồng da. Bước này cốt để phần mỡ trong thịt được tươm ra bớt, thịt săn lại khi ăn không gây ngấy nhanh, thịt có mùi thơm, lại có màu đẹp mà không cần phụ gia tạo màu. 

- Khi thịt đã săn hai mặt thì cho nước ướp thịt vào nấu sôi, nhỏ lửa để thịt chín từ từ. Thi thoảng trở mặt thịt cho cả hai mặt được ngấm đều gia vị và có màu đẹp. Đồng thời đừng quên nêm lại nước, nếu vừa miệng hoặc hơi mằn mặn một tí thì thịt vừa ăn. Thịt chỉ nên được nấu chín tới - dùng đầu đũa nhọn xiên qua, nếu đầu đũa đi ngọt thì bạn đã có thể ngừng nấu rồi đó. Nếu muốn thịt khô hơn xíu có thể nấu thêm 2- 3 phút nữa. Nếu muốn nước thịt sền sệt thì bật lửa to cho nước keo lại. 


Nếu bạn ăn kèm cao lầu thì ngược lại. Thịt chín, vớt ra để nguội tí rồi thái miếng vừa ăn. Nước dùng thì  cần cho thêm ít nước nóng vào nấu cho sôi, nêm cho vừa miệng rồi dùng nước chan vào tô cao lầu đã được sắp sẵn gồm giá luộc, cao lầu (đã hấp cho nóng), thịt xá xíu thái lát vừa ăn. Rau sống có thể cho vào sau kẻo nước dùng đang nóng làm rau bị chín. 

PS: hình mượn của Savoury Days blog.

22/10/2013

chuyện nọ xọ chuyện kia


1. đang giờ vàng, nhà nhà sực nức mùi thức ăn trên bàn, tivi chiếu những bộ phim, chương trình mà nhà sản xuất phải tranh nhau mua mới lên sóng được. bỗng còi cứu hoả, còi xe cảnh sát hụ. thông thường nếu chỉ đánh nhau thì kệ đời nhưng có tín hiệu báo cháy thì phải nhấc mông lên kiểm tra. ồ, thiên hạ hướng mắt về phía mình. nhưng đèn điện vẫn sáng choang, chắc chả làm sao, nghe nhầm lời thì thầm bên gối còn được huống hồ còi hụ. cơm canh lùa tiếp vào mồm, phim Hàn xẻng vẫn cứ thế mà dán mắt. rồi... cả nhà tối om. mất điện tức có chuyện. định thần 3 giây, giấy tờ và laptop đâu. định bụng vác theo nhưng hành lang vắng ngắt nên thôi, mạng cùi đi trước đã. xuống đến nơi thì chao ôi là tiếng người. át tất thảy là giọng bà mẹ chửi cô con gái - kẻ đang mắc kẹt trong thang máy cùng cô con gái 4 tuổi.

chẳng là cô này nghe tin trụ điện dưới đường cháy (bà hàng xóm khu đối diện sợ cháy leo cả vào nhà mình gào lên rồi báo công an, cứu hoả đến) dắt theo con chạy ào xuống xem cháy nhưng thay vì đi thang bộ thì lội vào thang máy cho nhanh. ai ngờ đâu, nhân viên điện lực đến, ngắt điện cả khu cái roẹt báo hại hai mẹ con treo lơ lửng ở quãng giữa của tầng 1 và tầng trệt. biết sai cô và con gái nín khe, hai mẹ con chắc cũng sợ khi phải đứng trong bóng tối và không có lỗ thông gió - quạt tắt sau khi mất điện rồi mà. bà mẹ bên ngoài lo cho con nhưng mồm cứ chửi liên hồi, bà làm cho không chỉ bảo vệ mà hàng đống người khác hoảng cả lên. bà bắt người này người kia, kéo cả nhân viên điện lực vào cạy cửa thang máy cho con bà ra. bà mặc kệ những người đàn ông, kẻ thì tìm cách tháo chốt, người thì kéo cửa từ bên ngoài, bà vẫn cứ nói, cứ chửi con mình.

hai anh nhân viên điện lực bị dựng cổ ngay giờ ăn tối đến cũng chả vui vẻ gì nhưng một anh nhiệt tình, hiểu rằng phải giải cứu người trước khi tìm hiểu sự cố về điện nên xắn tay áo vào giúp. anh còn lại gắt, đó không phải là chuyện của mình, người ta tự lo. bà mẹ kia được thể xông vào mắng nhiếc nào là đồ vô lương tâm, nào là chỉ biết phận mình. nhảy vào can bà mẹ bấn loạn kia ra một cách qua quýt là người đã gọi các đơn vị đến xử lý vụ cháy nổ do điện.

bà này được 3 người phụ nữ khác vây lấy, hỏi sự tình và lại thêm 1 lần tường thuật mọi chuyện không quên nhấn mạnh công trạng về sự nhanh nhẹn của mình. đồng thời chê bôi 2 người khác về sự luống cuống, tắc trách của họ trong việc không giữ chìa khoá thang máy, không lưu số điện thoại khẩn cấp của đơn vị bảo trì thang máy, quan trọng hơn là mũi không thính, mắt không tinh như mình để phát hiện vụ cháy trên cột điện, mà khi biết cũng không nhanh tay gọi cho CA phường, điện lực lẫn sở cứu hoả.

một trong 2 người bị chê trách là một phụ nữ khác, bà gào lên trong điện thoại với anh nhân viên bảo trì thang máy cùng một thông tin: T. hả? con qua ngay...! có người kẹt trong thang máy. điện thoại vừa ngắt, bà mẹ kia giục giã gọi lại lần nữa, phải nhấn mạnh có trẻ con, chúng nó đang rất hoảng sợ, và thế là bà này phải lặp lại lần 2, y như cũ, tuyệt nhiên không thêm gì bớt gì. trước và sau cuộc điện thoại đó, bà liên hồi nhắc: những lúc thế này - tức có tin nóng sốt - đừng đi thang máy, đi thang bộ là an toàn nhất! chả hiểu sau này có ai nhớ thông điệp này không?


2. tui đang cố tình làm một bài tập khi đọc 3 cuốn sách này:




đây là những cuốn sách mới nhất thuộc tủ sách điện ảnh do đạo diễn Việt Linh chủ biên - xin tiền tài trợ, thoả thuận tác quyền, thúc đẩy dịch giả, biên tập chuyên môn. ba cuốn sách này với cá nhân tui chúng cực kỳ hữu ích, hơn cả 2 cuốn Gọi tiếng cho hình (nói về âm thanh), Khung hình tự sự (nói về hình ảnh - quay phim). hiện tui đang ngấu nghiến cuốn của David Manet, đọc để thêm kiến thức để đầu óc được mở mang, không chỉ cho làm nghề mà đơn giản là khi xem phim mình hiểu được dụng công của đạo diễn. sẽ nhâm nhi 2 cuốn còn lại lần lượt.

rảnh rỗi hơn tui sẽ nói rõ vì đâu lại có bài tập trên.

3. bạn nào đang ở VN, có thể ra rạp xem phim thì chịu khó quành lại phòng vé mua vé xem 


xong rồi tui nói chuyện hay dở của công tác đạo diễn phim này sau nha! ;)