13/08/2009

linh tinh 12/8

trời nóng như thiêu, cả giữa khuya. thèm một ly cocktail, margarita hay daiquiri đều được. một bạn từng hứa với mình sẽ pha chế mấy món cocktail cho mình thưởng thức. nhưng lời hứa đó giống mấy dự án quy hoạch treo nhan nhản khắp cả nước. mình cũng không muốn nhắc, vì đôi khi, người ta thường hay nói cho có chuyện để nói.

hai ngày trước, ở Era, một bạn uống margarita trong khi mình uống nâu đá. quán vắng, đèn vàng, nhạc khi thì blue, khi thì jazz, lúc lại nhảy sang pop, người lúc nói lúc nhìn đường phố. không có cảm giác thư thái cũng không có cảm giác buồn tê tái như những lần trước ngồi. chỉ thấy mệt và mệt.

khi mình mệt, mình chỉ muốn ngồi một góc nhìn ra nhiều hướng có ánh sáng. ngắm mọi thứ rồi mỉm cười. tuyệt nhiên không thích nói, cũng chẳng muốn nghe. vì thế, mình từ chối thẳng thừng lời mời uống rượu sochu, nhắm thịt nướng, nói chuyện cuộc sống. nhưng rồi, mình lại để việc sang bên, ngồi nghe bạn nói trên YM, nói với bạn điều mình trải qua, nói hộ bạn điều bạn ngắt ngứ trong lòng, cũng nói với bạn, khi nói chuyện, không chơi nửa kín nửa hở, quần áo chơi kiều đấy, sexy - mình thích, nhưng chuyện trò thì không. hoặc nói, hoặc thôi.

bạn, một bạn nữa, một bạn nữa rồi một bạn nữa, toàn trai, hay dùng ngón tay cái nhấn số mình mỗi khi có chuyện. nhờ vậy, những khi điện thoại mình không hiện lên số của các bạn, mình mặc định, các bạn ổn. nhưng mấy bạn không có giống mình, nhất là tư tưởng, quan điểm sống nên đôi khi mình nói như tát nước vào mặt mấy bạn. cà chớn, tổ trời vậy đó. ai biểu mấy bạn sống thời này mà nghĩ như thời nảo thời nào. nhưng mấy bạn vẫn chịu được vì mình không có nói sai, chỉ nghịch lỗ tai mấy bạn thôi.

mình không ổn, mình đi lòng vòng một mình trong nhà, ngoài đường, ngồi đâu đó, rồi chạy vô chạy ra cho toát mồ hôi, đi spa, massage, chui ra rạp coi phim, đi chợ nấu cái gì đó ngon ngon, là lạ rồi mình lại đâu vào đó. mình hết kêu réo bạn ròm, bạn gầy rồi. bỗng dưng muốn khóc thì kiếm cớ cho nước mắt chảy ra. xong, đi rửa mặt, ăn nha đam với yaourt rồi ngủ. mai thức dậy, đâu lại vào đó, chưa vào đó thì nghỉ ngơi thêm một ngày. chỉ có điều, mình thiếu những cái ôm chặt, một người chịu ngồi hàng giờ bên cạnh mà không nói gì, chỉ đọc sách hoặc làm việc thôi. mấy bạn có thể thì ở xa tít mù tắp. ghét!

1 nhận xét: