01/01/2008

Đêm giữa trưa ngày cuối thu mà chưa thấy mùa đông (Time)


Nắng trưa chói chang

phòng ngập tràn mui hăng hắc ngai ngái và khói làm cay mắt từ điếu thuốc Zest quen thuộc.

Cảm giác hoang tưởng về màn đêm đen và vỡ vụn (lâu lắm mới lại hoang tưởng), miên man nỗi nhớ, và ...

đêm qua nằm mơ, lâu lắm rồi không mơ, mơ thấy ...

chỉ còn nhớ ánh mặt, khuôn mặt nhạt nhoà trong đêm...

Dạo này hút thuốc nhiều quá, tệ thật.

Thuốc lá không còn an ủi được nữa, không làm vơi đi nỗi nhớ được nữa, không gây hưng phấn và andrenalin cuộn trào trong từng sợi cơ, sôi sục máu tràn trề trong màn đêm quen mà dần trở nên xa lạ ấy.

Rượu cũng thế, giữa cơn say, giữa nhưng lơ mơ bồng bềnh, bóng hình em còn hiện rõ hơn cả giấc mơ đêm qua.

Đêm mơ màng, ta thấy nhịp điệu thời gian gẫy, mơ hồ cảm giác...

êm ái, thư thái, dịu ngọt....

mà có thật mọi thứ đều ngọt ngào như thế không

ko biết nữa, không muốn nghĩ và không thể nghĩ, thôi thì...

thôi thì bẽn lẽn đi

đêm lỡ cỡ, đêm chờ và nhớ...

muốn ngủ mà không sao ngủ được.

Đang hút thuốc mà sao vẫn thèm thuốc thế

màn hình LCD đang phẳng tự nhiên cong veo

lệch lạc quá.

Đêm lọ mọ nhặt những khối đen vỡ

chắp lại thành hình hài

những hình hãi vỡ

màu đen vỡ

khói mỏng manh vỡ

con chữ vỡ

nỗi buồn vỡ

niềm vui vỡ

tôi vỡ vụn cùng màn đêm trong nắng chói chang.

Monday October 23, 2006 - 01:37pm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét