13/01/2010

bốn phút (Vier Minuten)



hồi tối, khóc vì coi phim này nè. phim này có nhiều poster nhưng mình chỉ thích cái poster này vì nó gợi hơn cả.

thử nghĩ coi, nếu có 4 phút để được chính là mình bạn sẽ dùng hình thức nào để bộc lộ cái tôi, cá tính lẫn tâm trạng của bản thân qua đó để được người khác thay đổi cái nhìn, công nhận bạn là bạn?



có những lúc âm nhạc trỗi lên làm mình nổi gai ốc, khóc tỉ tả. đoạn cuối mình nhắm mắt nha, coi phim mà nhắm mắt để nghe nhạc. thiệt hết nói nổi. nói chớ có he hé mắt ra nhìn á, không nhắm riệt đâu. mình cũng biết chơi ăn gian chớ bộ. hị hị. phim này sẽ là một trong các phim mình phải coi lại nha.




tình yêu (âm nhạc) giúp con người gần nhau hơn. sự thông hiểu, chia sẻ sẽ giúp người ta vượt qua được những nỗi đau tưởng chừng không bao giờ nguôi.

Idecaf ăn gian, phim Đức chỉ chiếu một buổi, ai không đi coi, ráng chịu. hem có cơ hội khác. hix, muốn coi lại nhưng chắc sẽ phải nhờ bạn C down cả phim lẫn soundtrack chớ đi mua giống đãi cát tìm vàng quá.

vắn tắt vậy đi, nhiều việc quá (ban ngày thì lại ham chơi) mà mình dạo này thèm ngủ như bị rận ngủ cắn nên không có dông dài dai dở được.

1 nhận xét: