30/12/2007

Entry for November 03, 2006 (Time)


Đêm thở hắt đi

vỡ nát cả khoảng trời buồn tẻ chập chờn đen xạm cả giấc mơ

giấc mơ quằn quại đột ngột thả lỏng buông lơi cơ thể ngập chìm trong cái rùng mình

rùng mình khi đêm chưa rã rượi...

Con cá vàng cô độc

ngáp ngáp giữa thinh không thẳng mình mà đớp

không khí từng đám bong bóng nổi giữa trời vỡ vụn ánh đèn đỏ vi vu lách lội qua khe đá hẹp

rùng mình

lạnh

bắt đầu từ ngay chính giữa ngực

rồi đến móng tay hơi dài, ngón tay gầy guộc, nắm tay và cẳng tay tê

mặt tái trắng, môi tím vồ vập lẫn nhau theo nhịp blast drum

chạy thẳng lên tới óc & dựng vài sợi tóc gáy ngái ngủ dậy

lạnh quá

tia nắng cũng lạnh

chùm nắng cũng lạnh

từng míếng vẩy vàng trên mình lục tục rủ nhau đi sám hối

ở trong miệng những con cá vàng khác và

cả cá chép nữa

mới đầu là mắt trái

rồi đến mắt phải

cá vàng thành cá da trơn

ko vẩy

ko mắt

đớp bọt nước miếng mồi thơm mùi tanh

để méo rồi héo

cô độc

mặc xác đồng loại

mặc xác thằng hề

lạnh

ngày hôm nay thật lạnh

sữa chua đánh đá cũng lạnh

điếu thuốc đỏ môi, đỏ tay, đỏ bừng khuôn mặt cũng lạnh

câu chuyện phiếm cũng lạnh

freezing moon ^^ follow freezing moon

tiếng gào thét lạnh tím tái sầu nguyệt

khi vụn óc Dead bắn ra và chín vừa trong nồi xúp nóng bỏng

ăn nữa đi & ăn hết đi

ngày hôm nay thật lạnh!

Nỗi buồn lạnh đã đành

Nụ cười lạnh đã đành

Sao lạnh thế nhỉ?

Mặt trời lạnh làm cột điện cũng lạnh mà hình như đến cả dòng chữ "Khoan cắt bê tông" cũng đóng băng, đến con chim sẻ đậu dây điện cũng tự làm vỡ mình thành hạt nước nhỏ, chậm chạp bò lên mặt, lên mắt, lên cả áo ai.

Uh nhỉ,

keyboard lạnh sao đến điếu thuốc cũng lạnh?

Bông hồng của L.Borges.

Đêm nay tường nhà tôi không tay.

Friday November 3, 2006 - 11:17pm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét